"Đạo hữu thực sự quá khách khí rồi."
"Người tới là khách, đạo hữu nằm rạp trên đất làm gì? Mau đứng dậy, uống chén trà cho ấm người, chuyện làm ăn không cần vội."
Lý Vân thay đổi sắc mặt, trở nên vô cùng nhiệt tình, đỡ Dương Khâu từ dưới đất dậy, dìu gã ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh.
Đồng thời.
Hắn còn tự tay bưng cho gã một chén trà nóng.
"Tiền bối không nên làm vậy, vãn bối nào dám nhận."
Dương Khâu thụ sủng nhược kinh.
Vừa rồi còn ngàn cân treo sợi tóc, trong chớp mắt đã trở thành khách quý.
Sự thay đổi chóng mặt này khiến cả người gã nơm nớp lo sợ, không dám có bất kỳ hành động thất lễ nào. Chỉ cần sơ sẩy một chút, e rằng cái mạng già này cũng không còn!
"Đều là việc nên làm cả thôi."
Lý Vân cười tủm tỉm nói.
Nhìn Dương Khâu bưng chén trà nhấp một ngụm, hắn lại hỏi: "Không biết Dương đạo hữu muốn mua tin tức gì tại Thiên Cơ Lâu?"
"Hửm?"
Trong lòng Dương Khâu thắt lại.
Đã bị nhìn thấu rồi sao?
Gã đặt chén trà xuống, cẩn thận liếc nhìn Lý Vân, dò hỏi: "Theo ý tiền bối, ngài thấy vãn bối nên mua tin tức gì?"
Dương Khâu đối với tin tức của Thiên Cơ Lâu gần như đã tuyệt vọng.
Hiện tại, gã chỉ muốn phá tài tiêu tai.
Lập tức rời khỏi nơi này.
Sau này.
Gã thề sẽ không bao giờ quay lại chốn đau thương này nữa.
Còn về cái chết của Đỗ Thiên Thương, đã sớm bị gã quẳng ra sau đầu. So với đồ đệ, cái mạng nhỏ của bản thân quan trọng hơn nhiều.
"Lời này là ý gì?"
Lý Vân tỏ vẻ không vui.
Dương Khâu nói như vậy, chẳng phải biến Thiên Cơ Lâu thành nơi ép mua ép bán hay sao?
Nếu tin này truyền ra ngoài.
Thiên Cơ Lâu còn làm ăn thế nào được nữa?
"Tiền bối dạy chí phải..."
Dương Khâu gật đầu lia lịa như gà mổ thóc, điệu bộ hệt như một hậu bối tôn sư trọng đạo: "Vãn bối thực sự không biết nên mua tin tức gì."
"Thôi được rồi."
Lý Vân bất đắc dĩ thở dài: "Ta sẽ chỉ điểm cho ngươi một chút."
Nói xong.
Lý Vân mở bảng thông tin cá nhân của Dương Khâu.
Chọn mục 'Tìm hiểu thêm'.
Một loạt thông tin mật của Dương Khâu hiện ra trước mắt hắn.
【Họ tên: Dương Khâu.】
【Nguyện vọng bình sinh: Bước vào Thánh cảnh.】
【Tâm ma: Sư huynh Vương Vũ Phong (Chú thích: Tám trăm năm trước, Dương Khâu và sư huynh Vương Vũ Phong cùng khám phá một động phủ Thánh nhân. Vì muốn độc chiếm bảo vật, Dương Khâu đã phục kích giết hại sư huynh, hủy thi diệt tích.)】
【Nhấn để xem thêm...】
"Chậc chậc chậc..."
Đọc lướt qua phần giới thiệu, Lý Vân liếc nhìn Dương Khâu.
Không ngờ nha.
Dương Khâu này thủ đoạn cũng thật tàn độc, không hổ là người trong ma đạo, ngay cả sư huynh đồng môn cũng dám ra tay sát hại. Chỉ tiếc, việc này lại trở thành tâm ma của gã.
Trong thế giới huyền huyễn, sự nguy hại của tâm ma là điều không cần bàn cãi.
Nếu không xử lý tốt.
Tẩu hỏa nhập ma chỉ là chuyện nhỏ.
Nghiêm trọng hơn có thể thân tử đạo tiêu.
Nếu không giải quyết được tâm ma, cả đời này gã gần như vô vọng tiến thêm một bước.
Mà ước mơ lớn nhất của Dương Khâu, trớ trêu thay, lại chính là thành thánh!
"Tiền bối...?"
Dương Khâu bất an gọi khẽ.
Ánh mắt vừa rồi của Lý Vân khiến gã có cảm giác như bị lột trần, mọi bí mật từ trong ra ngoài đều bị nhìn thấu, không còn chút riêng tư nào. Cảm giác này khiến gã cực kỳ hoảng sợ.
"Ừm."
Lý Vân nhàn nhạt đáp.
"Dám hỏi tiền bối..."
Dương Khâu cười khan, xoa xoa hai tay, cung kính hỏi: "Ý của lời chỉ điểm vừa rồi là...?"
"Muốn thành thánh không?"
Lý Vân đi thẳng vào vấn đề.
"Hả?"
Tâm thần Dương Khâu chấn động, miệng lưỡi khô khốc, vội vàng đáp: "...Nằm mơ vãn bối cũng muốn!"
Nói xong.
Cả người gã như quả bóng xì hơi, ngồi phịch xuống ghế.
Gã tự biết rõ tình cảnh của mình.
Tâm ma quá mạnh đã ảnh hưởng nghiêm trọng đến việc tu luyện. Mỗi lần bế quan khổ tu, hình ảnh sư huynh trước khi chết lại hiện về trong đầu, khiến gã gần như phát điên.
Cứ tiếp tục thế này, đừng nói đến chuyện thành thánh, giữ cho bản thân không tẩu hỏa nhập ma đã là vạn hạnh rồi.
"Tiền bối có cách nào không?"
Đột nhiên.
Dương Khâu ngồi bật dậy, dồn dập hỏi.
Đối với việc thành thánh, gã có chấp niệm cực kỳ mãnh liệt. Nếu không, năm xưa gã đã chẳng vì một động phủ Thánh nhân mà ra tay ám toán sư huynh ruột thịt.
"Cách đương nhiên là có."
Lý Vân bưng chén trà lên nhấp một ngụm, vân đạm phong khinh nói: "Nếu là người khác, muốn thành thánh có thể dễ như trở bàn tay, nhưng trường hợp của ngươi thì khác."
"Vì sao?"
Dương Khâu không cam lòng, vội vã truy hỏi.
Vì sao người khác có thể, còn gã lại không?
Nếu ngay cả vị tiền bối nghi là đế giả này cũng bó tay, e rằng trong thiên hạ chẳng còn ai có thể giúp gã thành thánh.
"Ngươi quên Vương Vũ Phong rồi sao?"
Lý Vân cười như không cười nói.
"Vương... Vương Vũ Phong...!"
Thân thể Dương Khâu run lên bần bật, trong mắt hiện rõ vẻ kinh hãi tột độ. Gã bật dậy, lắp bắp không tin nổi: "...Sao ngài lại biết!"
Năm xưa.
Trong động phủ Thánh nhân.
Chỉ có hai người bọn họ. Gã ra tay giết chết sư huynh, thần không biết quỷ không hay. Chỉ cần gã không nói, thế gian này tuyệt đối sẽ không có người thứ hai biết được.
Đây là bí mật sống để bụng, chết mang theo!
Ngay cả chưởng giáo Cửu U Ma tông cũng không tra ra manh mối nào.
Một Thiên Cơ lâu chủ ở tận Đại Hoang thành xa xôi, làm sao lại biết chuyện của Vương Vũ Phong?
Quan trọng hơn là.
Thiên Cơ lâu chủ thực lực thâm sâu khó lường, chắc chắn đã vượt xa Thánh nhân, hẳn sẽ không nhàm chán đến mức đi rình mò một động phủ Thánh nhân để xem cảnh huynh đệ bọn họ tương tàn.
"Thiên Cơ Lâu chưởng khống thiên cơ, thấu hiểu sự vận hành của thiên đạo. Chuyện trên thế gian này, dù đã xảy ra hay chưa xảy ra, đều không thể qua mắt được ta."
Lý Vân mỉm cười nói.