“Phát tài to rồi!”
Dương Khâu hít sâu một hơi, cố gắng trấn áp tâm tình đang kích động.
Trước đó, gã đã thu thập được không ít nguyên liệu từ trận pháp.
Hiện tại.
Lại gặp được một tiểu động thiên, thu hoạch vô số linh thảo.
Hai thứ cộng lại chẳng những bù đắp hết tổn thất trước đó mà còn lời to.
Quan trọng hơn cả.
Theo lời Thiên Cơ lâu chủ, sâu trong động thiên này ẩn giấu thành thánh chi pháp, đây quả thực là cơ duyên tày đình, giống như nắm được quân bài chủ chốt vậy.
Ba điều này cộng lại.
Gia tài của gã đã tăng lên gấp mấy lần!
“Đợi sau khi lão phu thành thánh, nhất định phải luyện chế một món thánh khí!”
Dương Khâu thầm tính toán trong lòng.
Thánh nhân là tồn tại bực nào?
Dậm chân một cái, phương viên ngàn vạn dặm đều phải rung chuyển. Tồn tại cỡ đó chính là nội hàm của một tông môn, há có thể tiếp tục dùng Thánh Chủ cấp binh khí?
Nhưng mấu chốt là, tài liệu luyện chế Thánh Chủ cấp binh khí vốn đã cực kỳ quý giá.
Huống chi là tài liệu luyện chế thánh khí.
“Đống linh thảo này cộng lại, chưa biết chừng có thể mua được tin tức về thần kim ở Thiên Cơ Lâu.”
Con người ai cũng có tính ỳ.
Nếu không có đường tắt thì thôi.
Bỏ ra bảy tám trăm năm gom góp cũng đủ tài liệu luyện binh, nhưng một khi đã biết cách tiện lợi hơn, Dương Khâu chẳng muốn tốn công tốn sức tìm kiếm từ từ nữa.
Một bước lên mây chẳng phải sướng hơn sao?
Mãi đến lúc này.
Dương Khâu vẫn chưa hay biết, bản thân đã vô tình trở thành khách quen trung thành của Thiên Cơ Lâu.
“Việc cấp bách hiện giờ là phải trừ bỏ tâm ma trước đã.”
Dương Khâu quét mắt nhìn linh dược xung quanh nhưng không vội hái.
Linh dược không giống vật phẩm khác.
Chúng rất yếu ớt, nếu hái sai cách, nhẹ thì dược tính giảm mạnh, nặng thì hóa thành hư vô, chỉ có thể cẩn thận từng bước một.
Trong tiểu động thiên này linh dược vô số, hái từng cây một thì biết đến năm nào tháng nào mới xong.
Hơn nữa, sau khi hái xuống phải bảo quản thỏa đáng.
Nếu bảo quản không tốt, sau một thời gian linh tính sẽ thất thoát dần.
Thay vì tốn công vô ích, chi bằng cứ để chúng sinh trưởng tại đây.
Dù sao nơi này cũng chỉ có một mình gã biết.
Ừm......
À không, còn phải kể đến Thiên Cơ lâu chủ nữa.
Nhưng với thực lực của ngài ấy, Dương Khâu trộm nghĩ bậc cao nhân cỡ đó đời nào rảnh rỗi đi tranh giành cơ duyên với mình. Nếu thực sự muốn đoạt...
Ngài ấy cứ việc không nói cho gã biết là xong, chẳng phải tiện hơn sao?
Nghĩ thông suốt, Dương Khâu không còn lo lắng. Gã cúi người, cẩn thận đào cây Thiên Thanh Không Linh Thảo lên, cắt lấy một đoạn nhỏ.
Phần lớn còn lại được phong ấn trong một chiếc ngọc hạp.
Bên ngoài hộp, gã còn bố trí thêm vài tầng cấm chế rồi mới cất đi.
Linh dược triệu năm tuổi dược tính cực mạnh, không cần dùng nhiều. Phần thừa mang ra ngoài bán trao tay cũng kiếm được một khoản khổng lồ.
Tài nguyên rủng rỉnh rồi.
Đợi khi rảnh rỗi, biết đâu có thể mua được tin tức về cơ duyên thánh nhân vương ở Thiên Cơ Lâu.
Tuy chưa thành thánh.
Nhưng Dương Khâu đã vạch sẵn lộ trình cho tương lai.
Giây lát sau.
Dương Khâu khoanh chân ngồi xuống, điều chỉnh tinh khí thần lên đỉnh phong rồi nuốt đoạn Thiên Thanh Không Linh Thảo vào bụng. Linh thảo vừa vào miệng liền hóa thành dòng nước ấm.
Men theo kinh mạch nghịch hành đi lên, xông thẳng vào não hải.
“Ong!”
Bỗng nhiên.
Tâm thần Dương Khâu chấn động, khí thế toàn thân lập tức thay đổi.
Khoảnh khắc đó.
Quanh người gã có khí tức đại đạo lưu chuyển, tựa như hòa làm một với thiên địa tự nhiên. Bên tai vang vọng đại đạo thiên âm, từng đóa ma hoa đen tuyền chợt nở rộ.
Tâm ma từng khiến gã khổ não bao ngày qua, từ khoảnh khắc này trở đi đã hoàn toàn biến mất.
Chuyện đánh lén sư huynh năm xưa vốn luôn canh cánh trong lòng, nay cũng buông bỏ hoàn toàn. Chuyện cũ theo gió, tất cả đều tan biến.
Ngộ đạo!
......
Trong khi Dương Khâu chìm đắm trong tu luyện.
Một ngày đã trôi qua.
Sáng sớm.
Mặt trời vừa ló dạng.
Bên ngoài Thiên Cơ Lâu xuất hiện một nhóm người.
Kẻ dẫn đầu khoác chiến giáp, hàn quang lấp lánh, linh khí lưu chuyển, nhìn qua đã biết không phải vật phàm.
Người này tên Hàn Phong, là thống lĩnh thị vệ dưới trướng Đại Hoang thành chủ, ngày thường chịu trách nhiệm trấn thủ và duy trì trị an trong thành.
Nhưng hôm nay.
Hắn đến Thiên Cơ Lâu với một sứ mệnh khác.
Đó là cầu kiến Thiên Cơ lâu chủ!
Hàn Phong chỉnh đốn y phục, xác nhận không có chỗ nào thất lễ mới tiến lên vài bước, cung kính hô lớn vọng vào trong:
“Hàn Phong của Đại Hoang thành, cầu kiến tiền bối!”
“Hàn Phong?”
Bên trong Thiên Cơ Lâu, Lý Vân lộ vẻ nghi hoặc. Cái tên này nghe lạ hoắc.
Chẳng lẽ.
Trời vừa sáng đã có mối làm ăn tìm tới cửa?
Chuyện tốt!
Lý Vân chấn chỉnh tinh thần, hắng giọng nói:
“Hàn đạo hữu mời vào.”
“Đa tạ tiền bối!”
Nghe tiếng vọng ra từ Thiên Cơ Lâu, Hàn Phong kích động không thôi. Xem ra vị tiền bối này không khó gần như lời đồn mà ôn hòa hơn nhiều.
Hàn Phong bước vào Thiên Cơ Lâu, đập vào mắt là một nam tử vận thanh sam - Lý Vân.
Hắn vội chắp tay, khom người hành lễ:
“Vãn bối Hàn Phong, phụng mệnh Đại Hoang thành chủ đến bái kiến. Chuyến này là để đa tạ ơn cứu giúp Đại Hoang thành của tiền bối ngày hôm qua.”
Dứt lời.
Tay Hàn Phong xuất hiện một chiếc ngọc hạp. Hắn hai tay dâng lên, bước tới trước mặt Lý Vân, cung kính nói:
“Đây là chút tâm ý của thành chủ, kính xin tiền bối nhận cho.”