Dù trên Thích Phong hoang nguyên không có cây trồng nào để thu hoạch, nhưng đốn củi chặt cây cũng nhận được điểm kinh nghiệm thu thập.
Bởi lẽ cây cối cũng được tính là tài nguyên hoang dã.
Đáng tiếc.
Hắc Tùng Lâm không thuộc phạm vi nông trại, chặt hạ chúng vừa không có kinh nghiệm, lại chẳng thể đốn ngã một cây chỉ bằng vài nhát rìu.
Muốn kiếm kinh nghiệm thu thập từ việc đốn cây, hắn buộc phải tìm những cánh rừng nhỏ khác trên hoang nguyên.
Trên hoang nguyên quả thực có cây cối.
Chỉ là không nhiều mà thôi.
Cây và cỏ tuyệt đối là những sinh mệnh kiên cường bậc nhất của tạo hóa.
Có hạt giống rơi xuống theo phân chim, có hạt lại bám trên da lông dã thú, rụng xuống khi chúng tìm đến bờ sông uống nước. Chỉ cần bén rễ vào lòng đất, những sinh mệnh xanh tươi này sẽ tạo nên kỳ tích.
Nhưng...
Những kỳ tích này lại nằm khá xa nơi đóng quân.
Lý Sát mở 【Bản đồ nông trại】 ra, chăm chú nghiên cứu một hồi.
Trên đó hiển thị những vệt màu xanh lục nhạt hình cái cây để biểu thị nơi có cây cối sinh trưởng.
Không lâu sau.
Hắn đã phát hiện ra một nơi.
Ở phía hạ lưu con sông cách chừng mười dặm có một cánh rừng nhỏ, chỉ là bị một mỏm đá nhô ra dưới chân núi tuyết che khuất nên mắt thường không thể nhìn thấy.
Nơi này tốt thì tốt thật.
Có điều khoảng cách lại quá xa.
Lúc này trong nơi đóng quân chỉ có hai chiến lực siêu phàm, một là sơ cấp chiến sĩ Ca Nhĩ, hai là Đại Vận cấp Tinh Huy.
Tám tên hộ vệ còn lại đều là người bình thường chưa từng lĩnh ngộ được năng lượng sinh mệnh.
Nếu hắn muốn đến cánh rừng nhỏ kia thì tất phải mang theo Đại Vận, như vậy nơi đóng quân sẽ chỉ còn lại mỗi Ca Nhĩ.
Nhỡ đâu lúc đó nơi đóng quân bị dã thú hay ma vật quấy nhiễu, hắn sẽ không cách nào lập tức hay biết để kịp thời quay về ứng cứu.
Tất nhiên.
Muốn giải quyết vấn đề liên lạc cũng không quá khó, ví như dùng "đốt lửa báo động".
Thế nhưng khoảng cách vẫn là một trở ngại lớn, nếu không thể tức tốc trở về, e rằng vẫn sẽ có thương vong.
Lý Sát trầm ngâm hồi lâu...
Cuối cùng quyết định từ bỏ ý định này!
Đúng vậy.
Trên suốt chặng đường từ Bôn Lang lĩnh đến Thích Phong hoang nguyên, tuy thỉnh thoảng cũng gặp dã thú quấy nhiễu, nhưng vẫn còn may mắn khi chỉ tổn thất một tên hộ vệ.
Nhưng sau khi tới nơi này.
Đầu tiên là đụng độ nham giáp địa long cấp Tinh Huy, đêm qua lại gặp bầy sói tập kích, dường như vận rủi đã lập tức bám lấy hắn.
Hắn không muốn đánh cược.
Cũng chẳng việc gì phải cược.
Cứ từ từ mà làm.
Việc gì phải vội.
Kiếp trước ở Lam Tinh chính vì ganh đua đến mức thân tâm mệt mỏi, hắn mới muốn về quê nuôi heo.
Bây giờ, hắn vừa không phải chịu cảnh nửa đêm bị sếp gọi điện thúc giục phương án, cũng chẳng có chỉ tiêu KPI chết tiệt, càng không có những đối tác hạch sách như kẻ tâm thần phân liệt.
Thế nên.
Để đảm bảo an toàn, hắn dự định trước tiên sẽ nâng cao thực lực cho đám hộ vệ, mà phương pháp chính là...
── Câu cá!
...
Nghĩ đến đây, Lý Sát quay trở lại nơi đóng quân.
"Lị Na, Bối Đế."
Hai nàng hầu đang dựng giá phơi đồ để đem chiếc chăn lông ngỗng của Lý Sát ra phơi cho bớt ẩm, nghe thấy tiếng lão gia gọi bèn vội vã chạy tới.
"Lão gia."
"Ừm, hai ngươi vào trong lều khiêng chiếc rương lớn ở phía bên trái ra đây."
"Chuẩn bị thêm cả nồi hầm, bỏ sẵn ít rau củ cùng gia vị vào đó, hôm nay ta đưa hai ngươi ra bờ sông câu cá dã ngoại."
Đôi mắt Lị Na lập tức sáng lên.
Câu cá dã ngoại!
Đó là thú tiêu khiển thường ngày mà chỉ có giới quý tộc mới được tận hưởng!
Hai nàng hầu trẻ tuổi vô cùng mong đợi, sau khi khiêng chiếc rương gỗ mà Lý Sát cần ra khỏi lều bèn nhanh chóng đi chuẩn bị nguyên liệu cho buổi dã ngoại.Lý Sát bước tới, mở nắp rương ra.
Bên trong là mấy chiếc cần câu, một cái vợt lưới, năm cái lồng cá, cùng vài cuộn dây câu dẻo dai bện từ gân ma vật.
Hắn đã cài đặt bản mod 【 Khinh tùng thùy điếu 】.
Bản mod cũng đã tải thành công, thế nên ngay từ lúc còn ở Bôn Lang lĩnh, hắn đã bắt tay vào chuẩn bị những thứ này. Có điều, ngoại trừ vợt lưới và lồng cá, toàn bộ đồ nghề còn lại đều do tam ca sắp xếp cho hắn.
Tam ca rất có tâm, đặc biệt chế tạo mấy chiếc cần câu bằng ống sắt có thể thu rút độ dài, phần chuôi cần còn chạm trổ hoa văn chống trượt vô cùng tinh xảo.
Chỉ tiếc là không có ròng rọc, dây câu đành phải buộc trực tiếp vào đầu cần.
...
Chẳng mấy chốc.
Ba người một thú rời khỏi nơi đóng quân, đi tới bờ sông cách đó chừng ba dặm.
Dòng sông này bắt nguồn từ núi tuyết và sông ngầm, dòng nước chảy xiết, mặt sông rộng chừng mười mét lấp lánh gợn sóng dưới ánh mặt trời.
Bọt nước bắn lên vỡ vụn, khúc xạ ra vầng sáng bảy sắc cầu vồng, tựa như vô vàn mảnh kim cương lấp lánh rơi vãi.
Gần đó vừa vặn có hộ vệ đang dẫn mười tên nông nô đến đào đất sét. Lý Sát lão gia "nhân từ" đương nhiên không muốn nhìn cảnh làm lụng vất vả này, thế là quyết định đi ngược lên thượng nguồn thêm một đoạn.
Nói mới nhớ.
Con sông này vẫn chưa có tên.
Lần nào cũng chỉ gọi chung chung là con sông này con sông nọ. Lý Sát nhìn dòng nước cuồn cuộn chảy, trầm ngâm một lát rồi cười nói:
"Con sông này vẫn chưa có tên. Nếu đã bắt nguồn từ núi tuyết, dòng nước lại chảy xiết như vậy, chi bằng gọi nó là Sậu Tuyết hà đi."
"Sậu Tuyết hà..."
Lị Na khẽ lẩm nhẩm lại cái tên này, trong mắt tràn ngập vẻ tán thưởng.
"Cái tên này vừa hợp cảnh lại vừa êm tai, kiến thức của lão gia thật sự quá uyên bác!"
Bối Đế ở bên cạnh cũng liên tục gật gù phụ họa.
Lý Sát mỉm cười.
Hắn ra hiệu cho hai nàng mở rương, chuẩn bị sẵn sàng mọi dụng cụ câu cá. Lão gia hôm nay sắp đại phát thần uy rồi!
...
Bởi vì chưa mở khóa công thức 【 Mồi câu 】, cộng thêm sự hỗ trợ của hệ thống và bản mod.
Nên trên lưỡi câu có móc mồi hay không cũng chẳng khác gì nhau. Nhưng để tăng thêm cảm giác "nghi thức", Lý Sát vẫn chuẩn bị một thứ đặc biệt.
Một vốc bột mì, pha thêm chút nước sông, bỏ vào một miếng bơ nhỏ, cuối cùng cho thêm ít thịt ngựa băm nhuyễn.
Nhào nặn một hồi.
Một cục mồi bột mì thơm phức, lại mang theo chút mùi tanh của thịt đã ra lò.
Hắn ngắt một viên to bằng ngón tay cái, móc vào lưỡi câu, sau đó nắm chặt cần câu rồi dùng sức quăng mạnh.
Vút ──!
Dây câu xé gió bay đi, rơi tõm xuống ngay giữa lòng sông. Kèm theo tiếng nước bắn tung tóe, âm thanh nhắc nhở của hệ thống vang lên.
【 Nhắc nhở: Có tiêu hao 10 đồng xu đồng để tiến hành câu cá theo cơ chế trò chơi không? 】
Khá lắm!
Cái này cũng đòi tiền cơ à!?
Thế tại sao Vi Đức canh tác và Á Luân khai khoáng lại không cần? Chẳng lẽ là do ảnh hưởng của bản mod?
Lý Sát có chút nghĩ không thông, nhưng vẫn lựa chọn đồng ý tiêu hao.
Chỉ có 10 đồng xu đồng, coi thường ai thế hả?
Trong trò chơi, đặc biệt là khi cấp độ câu cá còn thấp, muốn câu được cá không hề dễ dàng. Thường xuyên xảy ra cảnh thanh năng lượng đã cạn sạch mà vẫn chẳng câu lên được mấy con.
Nhưng nay đã có bản mod...
── Hạ lưỡi câu là chắc chắn trúng!
Ngay khoảnh khắc xác nhận hoàn tất, cần câu đột nhiên truyền đến một lực kéo nặng trịch. Lực đạo lớn đến mức suýt chút nữa khiến Lý Sát tuột tay.
Trong mắt hắn lóe lên một tia hưng phấn.
Trong trò chơi chỉ có thể nhìn thanh năng lượng trồi sụt lên xuống, còn câu cá ngoài đời thực lại mang đến cảm giác giằng co kéo ghì chân thật. Đây mới là trải nghiệm tuyệt vời nhất!
Cổ tay hắn dùng sức giữ vững cần câu, khẽ nới lỏng rồi ghì lại vài nhịp để vờn cá, sau đó đột ngột giật mạnh lên!
Ào!
Một con cá vược sông màu xám bạc bị kéo tuột lên khỏi mặt nước!
Nó vẽ nên một đường cong tuyệt mỹ giữa không trung, rơi phịch xuống thảm cỏ bên bờ sông, thân mình vẫn không ngừng quẫy đập bành bạch.【Hoàn mỹ!】
【Ngươi câu được cá vược sông phẩm chất Thường, đồng thời đạt cấp độ câu cá Hoàn Mỹ, điểm kinh nghiệm tăng lên 33 điểm!】
Nghe thông báo của hệ thống, Lý Sát không nhịn được phá lên cười ha hả!
Đây chính là điểm lợi hại của bản mod.
Thả câu tất trúng!
Chắc chắn hoàn mỹ!
Thậm chí còn phớt lờ cả thời tiết bốn mùa!
Chỉ cần dưới sông có loài cá từng xuất hiện trong trò chơi, thì mặc kệ những hạn chế câu cá của xuân hạ thu đông, cứ thế mà giật lên thôi!
...
"Trời ạ! Nhanh như vậy sao!?"
"Oa! Mới mười mấy giây đã câu được cá rồi!"
Lị Na vừa thả lồng cá xuống nước, thấy cảnh này liền che miệng kinh ngạc thốt lên.
Bối Đế cũng mở to hai mắt, khuôn mặt tràn ngập vẻ khó tin.
Ngay sau đó...
Hai nữ hầu vui vẻ vỗ tay hoan hô!
"Lão gia giỏi quá!"
"Không hổ danh là lão gia, ngài lợi hại quá!"
Lý Sát tâm trạng vô cùng sảng khoái, bảo Bối Đế gỡ cá ra bỏ vào lồng, còn Lị Na thì móc lại mồi bột mì lên lưỡi câu.
"Lão gia cố lên!"
Lý Sát nháy mắt với hai nàng, lại vung cần quăng dây, động tác vô cùng lưu loát, tiêu sái.
Thế nhưng lần này lại hơi mất mặt, hắn vậy mà lại câu lên một cành cây khô.
"Đáng chết..."
"Đúng là âm hồn không tan mà!"
Thứ này ở trong trò chơi được xếp vào loại 【 Rác rưởi 】, chẳng được tích sự gì, vậy mà ở ngoài đời thực hắn cũng phải tốn 10 đồng xu đồng để trả phí cho nó.
Hắn làu bàu chửi thầm vài câu.
Ném cành cây khô sang một bên, hắn ra hiệu cho Lị Na móc lại mồi bột mì.
Những lần sau vận may cũng không tệ lắm.
Ngoài hai cành cây khô, hắn lại câu được thêm hai con cá vược sông và một con cá hồi.
【Chúc mừng!】
【Kỹ năng câu cá thăng lên cấp 1!】
【Mở khóa: Cần câu trúc!】
Thông báo của hệ thống lại vang lên, Lý Sát mừng rỡ trong lòng.
Công cụ cũng có cấp bậc, mà sau khi cần câu được nâng cấp phẩm chất, sẽ có tỷ lệ câu được các loài cá phẩm chất cao ẩn chứa năng lượng sinh mệnh!
Phẩm chất cần câu và kỹ năng câu cá càng cao, tỷ lệ câu được cá phẩm chất cao cũng càng lớn!