Bên ngoài doanh địa.
Trên bãi đất trống gần rìa Hắc Tùng Lâm, Ca Nhĩ đang chỉ huy mấy tên nông nô đào hố xí tạm thời.
Đây là việc lãnh chủ đã căn dặn từ tối qua.
Từ nay về sau cấm phóng uế bừa bãi, tất cả mọi người phải giải quyết trong hố xí, nếu vi phạm sẽ trừ thẳng điểm công.
Ca Nhĩ vô cùng khó hiểu.
Ở các thị trấn khác, người ta toàn giải quyết trong nhà rồi đổ thẳng chất thải ra đường là xong, không ngờ ở Thích Phong lĩnh lại phải tìm một nơi chuyên biệt để xử lý.
Gã cũng từng thắc mắc tại sao phải làm thế.
Lý do lãnh chủ đại nhân đưa ra là: hắn không chịu nổi đồ bẩn.
Sự cầu kỳ này...
Trong giới quý tộc cũng coi như độc nhất vô nhị.
Nhưng thế cũng tốt, ít nhất sau này Thích Phong lĩnh sẽ không bốc mùi hôi thối nồng nặc như những thị trấn khác.
Đúng lúc này.
Một tràng cười duyên trong trẻo của thiếu nữ nương theo ngọn gió chiều truyền tới, phá tan bầu không khí tẻ nhạt của việc giám sát nông nô làm lụng.
Ca Nhĩ quay đầu nhìn lại.
Chỉ thấy lãnh chủ đại nhân đang cưỡi nham giáp địa long thong thả trở về, hai nàng hầu nữ một trái một phải nép sát vào lòng hắn.
Ca Nhĩ nhíu mày.
Gã vừa định tiến lên nghênh đón thì chợt nhận ra điều gì đó, bèn ra hiệu cho đám nông nô dừng tay, công việc hôm nay tới đây là kết thúc.
Đợi bọn họ rời đi hết.
Gã mới rảo bước đi tới trước mặt Đại Vận.
"Lãnh chủ đại nhân."
"Bây giờ đang là thời kỳ đầu khai hoang, thuộc hạ nghĩ ngài nên ở lại doanh địa để chủ trì đại cục."
Lý Sát đang đo vòng eo cho Bối Đế khẽ giật mình, hắn buông tay ra, khóe miệng nhếch lên một nụ cười đầy ẩn ý.
"Có phải ngươi muốn nói..."
"Ta ra ngoài câu cá là bỏ bê chính sự?"
Nghe vậy.
Ca Nhĩ thầm thở dài trong lòng.
Quý tộc ra ngoài du ngoạn câu cá thì sao gọi là bỏ bê chính sự cho được.
Nhưng cũng phải xem là lúc nào chứ!
Tuy mọi công việc của nông nô đã được sắp xếp ổn thỏa, nhưng vẫn còn rất nhiều chuyện cần lãnh chủ đích thân gật đầu.
Thế mà lãnh chủ lại...
Thật sự có chút không ổn.
Gã cân nhắc một hồi rồi lên tiếng:
"Sao có thể chứ?"
"Thuộc hạ chỉ hy vọng ngài dù có muốn ra ngoài thì cũng nên sắp xếp lịch trình ổn thỏa, tránh làm lỡ dở cả ngày trời."
"Hôm nay Âu Văn vốn muốn dẫn vài tên nông nô đi làm mấy tấm ván gỗ, nhưng ngài không có mặt, gã không dám tự tiện quyết định."
Lị Na và Bối Đế cảm nhận rõ sự nghiêm túc trong giọng điệu của đội trưởng hộ vệ, lập tức tắt hẳn nụ cười, vội vàng lùi khỏi vòng tay Lý Sát.
Cúi gầm mặt xuống.
Đến thở mạnh cũng chẳng dám.
Lý Sát nhìn dáng vẻ khép nép của hai nàng, rồi lại quay sang nhìn Ca Nhĩ đang đứng trước mặt Đại Vận.
Chợt bật cười ha hả.
"Ca Nhĩ."
"Trong quân đội Bôn Lang có ít nhất mấy ngàn chiến binh siêu phàm, nhưng phụ thân lại phái ngươi đến trợ giúp ta."
"Có phải vì cái tính bộc trực, chuyện gì cũng dám nói này của ngươi không?"
Gương mặt luôn căng cứng của Ca Nhĩ thoáng qua nét bất lực, gã khẽ thở dài.
"Đúng vậy."
"Thuộc hạ ở trong quân ngũ vốn không được lòng người, nhưng bản tính khó dời, hễ thấy chuyện gì không ổn là lại không nhịn được mà lên tiếng."
"Cũng vì việc này mà thuộc hạ từng phải chịu mấy trận roi quân luật."
"Nếu lãnh chủ đại nhân không thích thuộc hạ khoa tay múa chân, thuộc hạ sẽ cố gắng ít xuất hiện trước mặt ngài, tránh làm ngài phiền lòng."
Giọng điệu của gã mang theo vài phần lạc lõng, rõ ràng cái tính cách thẳng như ruột ngựa này đã khiến gã phải chịu không ít thiệt thòi.Nụ cười trên môi Lý Sát dần tắt.
Vẻ mặt trở nên nghiêm nghị.
"Không, ta rất tán thưởng sự thẳng thắn và tinh thần trách nhiệm của ngươi, giống như việc ngươi nhắc nhở ta về vấn đề thiếu hụt lương thực vào hôm qua vậy."
"Ở một vài phương diện, ta quả thực chưa cân nhắc chu toàn. Sau này ngươi thấy có chỗ nào không ổn, cứ việc nói thẳng ra."
"Thích Phong lĩnh và ta đều cần những người dám nói thật như ngươi."
Hắn biết ra ngoài cả ngày quả thực có chút không ổn. Sậu Tuyết hà cách nơi đóng quân chỉ có mấy dặm đường, đáng lẽ buổi trưa hắn nên trở về một chuyến.
Chỉ là thu hoạch từ việc câu cá quá mức cuốn hút, khiến hắn mải mê đến quên cả thời gian.
Lời nói của Ca Nhĩ cũng đã thức tỉnh hắn.
Muốn xây dựng lãnh địa cho tốt, chỉ dựa vào hệ thống thôi là chưa đủ, còn cần phải có quản gia hoặc mưu sĩ ở bên cạnh hỗ trợ, bù đắp những chỗ thiếu sót mới xong.
Đáng tiếc là thực sự chưa có nhân tuyển phù hợp.
Đừng nói đến đám nông nô.
Ngay cả trong chín tên hộ vệ cũng có tới ba kẻ một chữ bẻ đôi không biết, mức độ mù chữ cao đến mức thái quá.
Bỏ đi...
Cứ từ từ vậy.
Trước mắt cứ xây xong tường bao rồi mới cân nhắc đến chuyện này.
...
Thấy lãnh chủ không những không trách tội mình ăn nói thẳng thừng, ngược lại còn bao dung như thế, trong lòng Ca Nhĩ bỗng chốc nhẹ nhõm hẳn.
Ánh mắt gã thoáng qua một tia cảm kích.
Đúng như những gì gã vừa nói, cái tính khí chết tiệt này từng khiến gã chịu đủ sự bài xích, thậm chí còn bị Bôn Lang bá tước giải trừ lời thề hiệu trung ngay trước mặt.
Nay có thể gặp được một vị lãnh chủ sáng suốt, quả thực là may mắn.
"Tạ ơn lãnh chủ đại nhân đã nhân từ khoan dung."
Gã lại khom người hành lễ.
Lý Sát gật đầu, xoay người xách một cái giỏ cá nặng trịch từ trên lưng Đại Vận xuống.
Thuận tay ném đi.
Quăng thẳng đến trước mặt Ca Nhĩ.
Khoảnh khắc giỏ cá rơi xuống đất, mấy chục con cá tươi lấp lánh ánh bạc vẫn đang không ngừng quẫy đạp. Dưới ánh hoàng hôn mờ ảo, chúng trông tựa như một đống tiền bạc đang nhảy nhót.
Ánh bạc ấy cũng chiếu sáng cả khuôn mặt Ca Nhĩ.
Sau khi nhìn rõ đó là thứ gì, đồng tử gã đột nhiên co rụt lại, kinh hãi lùi lại nửa bước, lắp bắp hỏi:
"Lãnh... Lãnh chủ đại nhân."
"Chỗ này..."
"Đều là do ngài câu được trong hôm nay sao!?"
Trong giỏ cá này ít nhất cũng có hơn ba mươi con cá ngân tinh, khiến gã quả thực không dám tin vào mắt mình!
Chuyện này sao có thể chứ!?
Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì!?
Lý Sát rất hài lòng với phản ứng kinh ngạc của tên đội trưởng hộ vệ, hắn đưa tay ôm Lị Na và Bối Đế bên cạnh vào lòng một lần nữa.
Cười sảng khoái!
"Cũng không phải tất cả đều do ta câu, hai nàng ấy cũng có công lao. Bối Đế câu được mười con, Lị Na cũng câu được tám con!"
Lị Na thấy bầu không khí đã dịu đi.
Lá gan cũng lớn hơn một chút, nàng nép vào lòng Lý Sát, khẽ cười nói với Ca Nhĩ:
"Ca Nhĩ đội trưởng, con to nhất là do ta câu được đó, nặng tới tám cân lận!"
Bối Đế cũng gật đầu lia lịa.
Ánh mắt tràn đầy vẻ tự hào.
Tự tay thu hoạch được nhiều thức ăn sinh mệnh phẩm chất cao như vậy, bất kể là ở lãnh địa nào cũng đã có thể tính là một phần chiến công!
Ca Nhĩ bị ánh bạc làm cho hoa mắt, mãi mới phản ứng lại được rằng mình không hề nằm mơ.
Gã vốn tưởng lãnh chủ chỉ dẫn theo nữ hầu ra ngoài dạo chơi, lại không ngờ thu hoạch mang về lại phong phú đến thế.
Đống cá ngân tinh này quả thực như một cái tát mạnh vào sự nghi ngờ trước đó của gã.
Gã cười khổ lắc đầu.
Đang định lên tiếng xin lỗi.
Nào ngờ vừa ngẩng đầu lên, lại thấy một luồng kim quang xé toạc bóng chiều tà, xoay tròn bay thẳng vào lòng gã.
"Hả!?"
Gã kinh hô một tiếng, vô thức ôm lấy. Cảm giác vào tay nặng trịch, ít nhất cũng phải năm cân.Thân cá tỏa ra ánh kim quang chói mắt, lớp vảy mịn màng trơn bóng, tỏa ra khí tức sinh mệnh bàng bạc.
Cá phẩm chất kim tinh!?
Cả người Ca Nhĩ cứng đờ, đầu óc trống rỗng.
Gã phục vụ ở Bôn Lang lĩnh nhiều năm, thừa hiểu thức ăn sinh mệnh phẩm chất kim tinh quý hiếm đến nhường nào.
Toàn bộ Bôn Lang lĩnh với hàng triệu mẫu ruộng, mỗi năm thu hoạch hoa màu phẩm chất kim tinh cũng vỏn vẹn chưa tới một trăm phần.
Mỗi một phần đều được Bá tước trân quý cất giữ, dùng để bồi dưỡng chiến lực cốt lõi của gia tộc và lôi kéo các chức nghiệp giả siêu phàm cao giai.
Ngoài ra.
Cũng chỉ có bản thân Bá tước cùng người thừa kế thứ nhất mới có tư cách hưởng dụng.
Thế mà Lãnh chủ nhà mình chỉ đi câu một ngày, vậy mà đã câu được một con!?
Chuyện này...
Con sông kia dồi dào đến vậy sao, hay là ngày mai tát cạn nước xem thử...?
Ngay lúc gã còn đang ngẩn ngơ.
Bốp!
Con cá hồi Kim Tinh trong lòng gã đột nhiên quẫy đuôi, quất mạnh một cú lên má gã!
Cú tát bất ngờ này càng khiến gã ngơ ngác hơn!
"Ha ha ha ha!"
"Hì hì."
Lý Sát cùng hai nữ hầu thấy cảnh này, lập tức không nhịn được mà cười phá lên.
"Oa oa oa ──!"