Chương 20: [Dịch] Kiếp Này, Ta Chỉ Yêu Đương Với Gái Hư

Đồ dê xồm nhí, cậu nghĩ hơi bị đẹp đấy!

Phiên bản dịch 8466 chữ

Tối nay, quầy đồ nướng Lão Tần lại dọn hàng sớm.

Mới hơn mười rưỡi tối mà nguyên liệu đã bán sạch bách, đến cả phần cơm tối giữ lại cho mình cũng bị khách mua nốt.

Mấy ông chủ quầy bên cạnh ghen tị đến mức muốn chảy máu chân răng, nhưng cũng chỉ biết đứng nhìn thèm thuồng chứ chẳng thể nào sao chép được thành công này.

Biết sao được, ai bảo đồ nướng Lão Tần không chỉ ngon mà còn có hai đại mỹ nhân mỗi người một vẻ đứng ra kéo khách cơ chứ.

Bọn họ đâu thể lôi mấy bà vợ già nhan sắc tàn phai ở nhà ra học đòi làm dáng được...

"Linh Chi, chị Tần, hôm nay hai người vất vả rồi..."

Tần Thủ sang quầy bên cạnh mua mấy phần súp cay và nước giải khát, dùng coca thay rượu để bày tỏ lòng cảm ơn.

Lục Linh Chi sảng khoái xua tay tỏ ý không sao, còn Tần Hoài Như thì đảo mắt, tò mò hỏi: "Cậu em Tần này, quầy đồ nướng của cậu đắt khách thế, một ngày chắc kiếm được không ít tiền đâu nhỉ?"

Tần Thủ không muốn bị người ta dòm ngó túi tiền, bèn lắc đầu: "Chị Tần cứ đùa, buôn bán sao ngày nào cũng đắt hàng thế được. Vả lại tối nay đắt khách chủ yếu là nhờ sức hút của chị đấy..."

"Thế à?"

Tần Hoài Như nửa tin nửa ngờ, nhưng khóe môi lại bất giác cong lên.

Quả nhiên ở bên cậu em này vẫn thoải mái nhất, vừa trẻ trung đẹp trai lại còn biết ăn nói khéo léo.

Chẳng bù cho mấy gã đàn ông trung niên bẩn bựa, trong đầu toàn tư tưởng đen tối, chỉ nhăm nhăm tìm cách sàm sỡ, chiếm tiện nghi của cô.

Tiền bạc không nên để lộ, Tần Thủ không muốn nói nhiều về chủ đề này bèn lảng sang chuyện khác: "Chị Tần, tối nay chị có về nhà không? Linh Đương với Tiểu Chi đã nhờ được ai trông giúp chưa?"

Linh Đương và Tiểu Chi là hai cô con gái của Tần Hoài Như, một bé năm tuổi, một bé hai tuổi. Cả hai đều thừa hưởng nét đẹp của mẹ nên cực kỳ đáng yêu.

Đáng tiếc là phần lớn đàn ông lại chẳng có hứng thú với việc nuôi con hộ người khác.

Thật ra với vóc dáng và nhan sắc của Tần Hoài Như, dù có đi bước nữa cũng khối kẻ tranh nhau rước về. Từ lúc cô về làng, người đến dạm hỏi đông nườm nượp.

Đàn ông không có điều kiện, không có ngoại hình thì Tần Hoài Như chướng mắt; còn người có điều kiện lại chẳng muốn đèo bòng thêm hai "cái đuôi" con riêng.

Chuyện tái giá vì thế mới lỡ dở tới tận bây giờ.

Nhắc đến hai cô con gái, gương mặt quyến rũ của Tần Hoài Như dịu dàng đi đôi chút.

"Trước khi lên huyện thành, chị đã nhờ Dịch đại nương trông hộ tụi nhỏ rồi. Vừa nãy chị cũng gọi điện nhờ đại nương trông giúp thêm một đêm nữa..."

"Thế tối nay chị ngủ ở đâu?"

"Chuyện này... chị qua nhà cậu ở tạm được không? Nghe Dịch đại nương bảo bố mẹ cậu đi làm xa rồi, chắc là có phòng trống nhỉ?"

Tần Hoài Như không muốn ra nhà nghỉ, vừa tốn tiền lại chưa chắc đã an toàn.

Sang nhà Tần Thủ là tiện nhất, vừa miễn phí lại chẳng lo nguy hiểm.

Sợ cảnh cô nam quả nữ á? Hừ... cái thằng nhóc vắt mũi chưa sạch này mà cũng tính là đàn ông sao?

Tần Thủ không hề biết mình đang bị Tần Hoài Như coi thường. Hắn nghĩ bụng, dù sao người ta cũng vì giúp mình nên mới phải ở lại trên huyện, bèn gật đầu: "Được thôi."

Lục Linh Chi đứng bên cạnh cũng chẳng nghĩ ngợi gì nhiều, họ hàng tá túc tạm một đêm là chuyện hết sức bình thường.

Ăn uống no nê xong, cả ba cùng hợp sức dọn dẹp sạch sẽ đồ đạc và chỗ bán hàng. Tần Thủ ngồi lên ghế lái, hỏi: "Hai người muốn ngồi chen chúc trên xe với tôi, hay là bắt taxi về?"

"Bắt taxi!"

Lục Linh Chi gần như thốt lên ngay lập tức. Cô chẳng muốn phải trải nghiệm lại cái cảm giác dở sống dở chết như hồi chiều chút nào nữa.

Hơn nữa bây giờ lại thêm một Tần Hoài Như vóc dáng đẫy đà, ba người mà nhét chung một xe thì chật chội đến mức nào chứ.

Tần Thủ gật đầu bảo được, dứt khoát rút ra năm mươi tệ đưa cho Lục Linh Chi bắt xe. Đại gia đây đang sẵn tiền!Nửa tiếng sau về đến khu chung cư, Tần Thủ kéo Lục Linh Chi đang đứng chờ sẵn sang một bên, đếm đủ 1100 tệ rồi nhét thẳng vào tay cô.

"Chị Linh Chi, đây là tiền em nợ chị với tiền lương hôm nay, chị nhất định phải nhận đấy nhé. À mà mấy ngày tới chị có bận gì không? Tối nay chị cũng thấy rồi đấy, khách đông quá một mình em làm không xuể..."

Tần Thủ vừa nắm chặt lấy bàn tay nhỏ nhắn của cô vừa nói liến thoắng, chẳng cho "người anh em tốt" lấy một cơ hội xen vào.

Lục Linh Chi mất tự nhiên định rụt tay về nhưng không được. Cô đành nén lại cảm giác ngượng ngùng, chột dạ xen lẫn chút kích thích, đợi Tần Thủ nói xong mới cười xòa, ra vẻ hào sảng:

"Tiểu Thủ, cậu khách sáo quá rồi đấy. Có việc gì cứ hú chị một tiếng là xong, đừng có lằng nhằng như đàn bà thế."

"Vâng... Chị Linh Chi là nhất!"

Tần Thủ cảm động ôm chầm lấy thân hình thon thả, cân đối của cô để bày tỏ lòng biết ơn mãnh liệt.

Lục Linh Chi đứng hình, cả người nháy mắt cứng đờ, đầu óc cũng như ngừng hoạt động.

Cứ ngây ra để hắn ôm suốt nửa phút, cô mới sực tỉnh lại, giọng luống cuống: "Tiểu Thủ, mau buông chị ra..."

Tần Thủ như bừng tỉnh: "Chị Linh Chi, em xin lỗi, em kích động quá."

"Không sao... Chị phải về nhà đây, cậu cũng về nghỉ sớm đi."

Trong lòng Lục Linh Chi rối bời, cô liên tục tự nhủ đây chỉ là cái ôm giữa những người anh em chí cốt, tuyệt đối không được nghĩ lung tung, Tần Thủ là người đã có bạn gái rồi!

Khổ nỗi cái cảm giác kích thích ban nãy quá lớn, phương pháp tẩy não trước giờ bách phát bách trúng nay lại chẳng có chút tác dụng nào.

Cho đến khi tới cửa khu tập thể, cô bắt gặp thằng em Lục Nguyên Phương mặt mày ủ dột, đang say khướt...

"Linh Chi ơi, em tỏ tình thất bại rồi... Mạnh Mạnh nói cô ấy có người trong lòng rồi, bảo em sau này đừng đi tìm cô ấy nữa, kẻo nam thần của cô ấy hiểu lầm... Huhu..."

Lục Linh Chi bỗng thấy đồng cảm sâu sắc, trái tim đang rực nóng như bị dội thẳng một gáo nước lạnh, lập tức nguội ngắt.

Đúng vậy, lý do cô có thể thân thiết không khoảng cách với Tần Thủ như bây giờ là vì cậu ấy chỉ xem cô như một người anh em tốt.

Một khi cô để lộ tâm tư của mình, mọi chuyện sẽ hoàn toàn khác.

Không chỉ tình cảm biến chất, lúc ở cạnh nhau cũng trở nên gượng gạo, mà rất có thể Tần Thủ vì muốn tránh hiềm nghi sẽ giữ khoảng cách với cô.

Hai người từ đó sẽ chỉ càng lúc càng xa cách...

"Không được, mình nhất định phải giấu nhẹm bí mật này đi!"

Lục Linh Chi hạ quyết tâm, nhẹ nhàng xách thằng em Lục Nguyên Phương đang say khướt lên nhà.

Cùng lúc đó, Tần Thủ cũng đã đưa Tần Hoài Như về tới nhà mình.

Bật đèn lên, một phòng khách đơn sơ giản dị đập vào mắt. Tần Hoài Như không hề tỏ vẻ chê bai, ngược lại trong mắt còn hiện lên sự khao khát và ngưỡng mộ.

"Chẳng biết đến bao giờ chị mới có được một căn nhà như thế này nữa?"

"Với sức quyến rũ của chị Tần, muốn có nhà chẳng phải là chuyện dễ ợt sao?"

Tần Thủ thuận miệng trêu một câu, nhưng Tần Hoài Như lại không cười.

Với điều kiện và thủ đoạn của cô, muốn gả vào một gia đình khá giả quả thực nói khó cũng không khó.

Thế nhưng cô không muốn phải nếm trải cảm giác bị người ta đuổi ra khỏi nhà thêm một lần nào nữa.

Trừ khi nắm chắc người đàn ông đó cực kỳ dễ điều khiển, nếu không cô vẫn hy vọng có được một căn nhà của riêng mình.

Như vậy nhỡ sau này có bị ruồng bỏ, ba mẹ con cũng không đến mức chẳng có lấy một chốn dung thân.

Bận rộn cả buổi tối khiến cả hai đều đổ mồ hôi nhễ nhại. Tần Thủ vào tắm nhanh trước, sau đó tìm cho Tần Hoài Như một bộ áo phông và quần đùi của mình để cô làm đồ thay.Tranh thủ lúc cô đi tắm, Tần Thủ kiểm tra lại thu nhập của mình.

1500 tệ!

Phải biết là khoản này đã trừ đi tiền trả cho Lục Linh Chi rồi đấy. Nếu cộng tất cả lại, doanh thu tối nay lên tới tận 2650 tệ!

Gần như gấp đôi hôm qua luôn!

"Giá mà giữ được chị Tần ở lại phụ giúp mãi thì tốt..."

Tần Thủ không kìm được mà nảy sinh một ý tưởng đầy cám dỗ. Với sức hút của Tần Hoài Như, cộng thêm tay nghề nướng thịt của hắn...

...thì càn quét cả Phố Tây Thị, làm gì có đối thủ!

Đang mải mơ mộng về viễn cảnh tương lai tươi đẹp, cửa phòng tắm chợt mở ra, một thân hình kiều diễm thướt tha bước tới.

Nhớ có người từng nói, phụ nữ vừa tắm xong là lúc quyến rũ nhất.

Tần Thủ lúc này đang cảm nhận sâu sắc điều đó.

Sau khi được nước ấm và sữa tắm gột rửa, làn da vốn hơi thô ráp của Tần Hoài Như giờ đây ửng lên sắc hồng hào mọng nước. Mái tóc còn ẩm ướt rủ xuống mượt mà trước bộ ngực căng đầy, làm ướt sũng cả một mảng áo.

Cặp đùi trần đầy đặn cùng những ngón chân tròn trịa lộ ra ngoài, dưới ánh đèn vàng mờ ảo lại càng thêm phần mê hoặc.

Tần Hoài Như từ lâu đã chẳng còn là thiếu nữ hay e thẹn. Thấy cậu nhóc cứ nhìn chằm chằm vào mình, cô cười trêu chọc: "Cậu em họ Tần, có muốn chị bước tới gần chút nữa cho ngắm rõ hơn không?"

"Được thật hả chị?"

"Xì, đồ nhóc háo sắc, cứ ngồi đấy mà mơ!"

Bạn đang đọc [Dịch] Kiếp Này, Ta Chỉ Yêu Đương Với Gái Hư của Tại Hạ Lương Thần

Thông Tin Chương Truyện

  • Đăng bởi

    TruyenYY Pro

  • Phiên bản

    dịch

  • Thời gian

    17h ago

  • Lượt đọc

    9

  • Đọc chương VIP load siêu nhanh trên ứng dụng dành riêng cho iOS và Android. Nhấn vào link sau để tải ngay nhé!