Chương 36: [Dịch] Kiếp Này, Ta Chỉ Yêu Đương Với Gái Hư

Sạp hàng truyền ba đời

Phiên bản dịch 8542 chữ

Bữa trưa do đích thân bố Tần xuống bếp, độ ngon thì khỏi phải bàn.

Trình độ dỗ ngọt người lớn của Tô Dữu đúng là chẳng kém cạnh gì Tần Hoài Như, suốt bữa ăn, hai ông bà cứ cười nói không ngớt.

Tần Thủ vừa ăn cơm vừa thưởng thức màn trình diễn, khỏi phải nói, ăn cơm cũng thấy ngon miệng hơn hẳn!

Ăn xong, Tô Dữu ra sức thể hiện, tranh đi rửa bát nhưng bị Trương Nhã Cầm kiên quyết cản lại.

"Tiểu Thủ, con còn ngẩn ra đó làm gì, mau dẫn Dữu Dữu đi xem phòng của con đi."

"Dạ..."

Tần Thủ ngây ngốc đáp một tiếng, cứ thế lơ ngơ nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn mềm mại của Tô Dữu dắt thẳng vào phòng ngủ mà chẳng thèm hỏi ý kiến cô, khiến bố Tần nhìn theo chỉ biết lắc đầu.

Thật không hiểu cái thằng nhóc ngốc nghếch này làm sao mà hết lần này đến lần khác kiếm được bạn gái xinh đẹp thế không biết, chẳng giống ông chút nào!

Còn Tô Dữu thì bị chiếm tiện nghi bất ngờ, ánh mắt chỉ khẽ dao động trong tích tắc rồi lập tức trở lại bình thường.

Hết cách rồi, cô đã quen với sự lỗ mãng của Tần Thủ mất rồi...

Bước vào phòng ngủ, đây là một căn phòng thiếu niên rất đỗi bình thường, hơi bừa bộn một chút nhưng nhìn chung vẫn khá sạch sẽ.

Lần trước Tô Dữu cũng từng vào tham quan một lần, có điều chưa nhìn kỹ.

Lần này Tần Thủ ngoan ngoãn nghe lời mẹ dặn, vừa vào cửa đã cẩn thận giải thích ý nghĩa của từng tấm áp phích và đồ vật trong phòng.

Cùng với giọng nói đong đầy kỷ niệm vang lên, trước mắt Tô Dữu dường như hiện ra từng thước phim về quá trình trưởng thành của hắn.

Nhưng cô nhanh chóng nhận ra điểm bất thường.

Trong phòng ngủ có không ít dấu vết liên quan đến chị em Lục Linh Chi, Lục Nguyên Phương, duy chỉ chẳng thấy mảy may một chút dấu vết nào về sự tồn tại của Lý Tư Vũ.

Tốt lắm, thế này chắc là đã hoàn toàn vạch rõ ranh giới với người yêu cũ rồi.

Tô Dữu gật đầu hài lòng, hiếm hoi đưa ra đánh giá tích cực cho hành động của hắn.

Ngay sau đó, cô liền cảm nhận được bàn tay nhỏ của mình bị nắn bóp liên tục: "Dữu Dữu, em đang nghĩ gì thế?"

"Em đang nghĩ..."

Bà đây đang nghĩ sau này làm sao để hành cho anh sống dở chết dở đấy!

Lúc này Tô Dữu mới phát hiện tay mình vẫn đang bị Tần Thủ nghịch ngợm, nãy giờ hắn vẫn chưa hề buông ra!

"Anh Thủ ơi, anh buông tay em ra được chưa, hơi nóng..."

Tô Dữu rặn ra giọng điệu yếu ớt qua kẽ răng, ngày càng nghi ngờ Tần Thủ đang cố tình giả vờ ngây thơ.

Người ngốc đến đâu cũng không tới mức nắm tay suốt nửa tiếng đồng hồ mà chẳng nhận ra chứ?

Khoan đã... Hình như chính cô cũng có nhận ra đâu...

Tần Thủ xoa nắn thêm hai giây nữa mới chú ý tới tình hình, vội vàng buông tay ra rồi theo thói quen xin lỗi: "Dữu Dữu, ngại quá, anh không cố ý đâu..."

"Em biết mà..."

Tô Dữu thì làm được gì cơ chứ, đương nhiên chỉ đành nghiến răng nghiến lợi tha thứ cho hắn thôi.

Sau khi hậm hực ghim thêm một thù vào sổ, cô cảnh giác giấu bàn tay nhỏ ra sau lưng, rồi mới bắt đầu màn trình diễn của mình.

"Anh Thủ ơi, thời gian tới em phải phụ việc ở nhà hàng của gia đình, chắc không thể thường xuyên sang giúp anh được nữa rồi..."

Dạo gần đây, do ngày nào cô cũng đến Đồ nướng Lão Tần nên đã khiến mẹ cô là Tô Xảo Vân nảy sinh nghi ngờ, bà còn đặc biệt tìm cô nói chuyện một chuyến.

Điều này khiến Tô Dữu không khỏi giật mình cảnh giác.

Cô làm nhân viên bồi bàn ở sạp đồ nướng chỉ là bất đắc dĩ nhằm mục đích điều giáo Tần Thủ, chứ đâu phải thật sự muốn đi làm kiếm lương.

Giờ đây coi như đã khiến Tần Thủ quen với sự xuất hiện của cô, đã đến lúc tiến hành bước kéo đẩy tiếp theo rồi.

Cô không tin lần này Tần Thủ còn có thể nhịn được mà không nhắn tin cho mình!

Tần Thủ tỏ ra vô cùng thấu hiểu chuyện này, hắn xúc động dùng cả hai tay siết chặt lấy bàn tay nhỏ nhắn mềm mại của cô một lần nữa."Dữu Dữu, dạo này em vất vả rồi. Đợi hôm nào rảnh, anh đưa em đi dạo phố, xem phim nhé. Em thấy... được không?"

Cảm nhận được hơi ấm nóng rực truyền từ bàn tay to lớn của hắn, Tô Dữu hoàn toàn hết cách.

Cô đành từ bỏ giãy giụa, vốn định ậm ừ cho qua chuyện để Tần Thủ phải thấp thỏm không yên.

Nhưng khi chạm phải ánh mắt chân thành đầy mong đợi kia, chẳng hiểu sao cô lại ngoan ngoãn gật đầu: "Ừm..."

"Dữu Dữu, em tốt với anh nhất!"

Tần Thủ kéo tuột cô gái mình yêu vào lòng ôm chầm lấy, niềm vui sướng và kích động hiện rõ trên mặt.

Tô Dữu suýt thì nghẹt thở. Vừa thẹn vừa giận nhưng vùng vẫy mãi không thoát được, cô đành buông xuôi mặc kệ cho hắn ôm.

Trong lòng cô còn thầm tự an ủi: Dù sao cũng ôm nhau không dưới ba lần rồi, ôm thêm một hai lần nữa cũng chẳng sao, miễn là đừng để hắn cướp mất nụ hôn tiếp theo là được...

...

Nắng chiều chói chang, hầu hết cư dân trong khu tập thể đều trốn tịt ở nhà, chẳng ai muốn ló mặt ra đường.

Dù vậy, vẫn có mấy bà cô, bà thím tay phe phẩy chiếc quạt nan, giữ thói quen ngồi hóng mát dưới gốc cây để "buôn dưa lê" cập nhật tình hình.

Ngay khi nhóm Tần Thủ vừa xuống lầu, họ đã nhanh chóng trở thành tâm điểm bàn tán, không khí xung quanh nồng nặc mùi "ghen ăn tức ở".

Thằng con nhà họ Tần đúng là không biết đạp trúng vận may chó ngáp phải ruồi gì. Mở sạp bán hàng kiếm bộn tiền đã đành, lại còn vớ được cô bạn gái xinh đẹp hết phần thiên hạ.

Sao bao nhiêu chuyện tốt đẹp trên đời đều rơi hết vào nhà họ Tần thế không biết!

Cả Tần Kiến Tân với Trương Nhã Cầm cũng tốt số thật, nhà người ta thì con cái ăn bám bố mẹ, nhà này thì ngược lại, bố mẹ đi "ăn bám" con trai.

Đúng là ghen tị chết đi được!

Tần Kiến Tân không quen với những ánh mắt chĩa về phía mình, khuôn mặt già nua hơi ửng đỏ, cảm thấy bản thân đường đường là đấng mày râu mà thế này thì hơi mất mặt.

Trương Nhã Cầm thì ngược lại, bà ngẩng cao đầu, ưỡn ngực đầy tự tin. Con trai mình giỏi giang thì mình có quyền hãnh diện chứ!

Tô Dữu không nhịn được mím môi cười xòa, cố tình ghé sát vào Tần Thủ thì thầm vài câu thân mật, khiến hội các bà cô, bà thím đang ghen tị kia càng thêm tức tối, nổ đom đóm mắt.

Chiều nay ra sạp làm việc chỉ có bốn người gồm nhà họ Tần và Tô Dữu.

Tần Hoài Như hôm nay được nghỉ nên dắt Linh Đương và Tiểu Chi đi chơi.

Lục Nguyên Phương thấy sạp Đồ nướng Lão Tần đã đủ người nên cũng ít khi ghé qua làm thêm, cả ngày chẳng biết lượn lờ đi đâu mất tăm.

Còn Lục Linh Chi, từ lúc Tô Dữu xuất hiện, cô cũng ít tới vào buổi chiều hơn hẳn, chỉ đến phụ giúp như thường lệ vào buổi tối.

Nhưng mấy chuyện này cũng chẳng ảnh hưởng gì.

Theo lý mà nói, một sạp đồ nướng chỉ cần ba người là quá đủ, đôi khi đông người quá lại vướng víu, ảnh hưởng đến năng suất.

"Mẹ, Dữu Dữu, hai người đi rửa rau với thái thịt trước đi nhé, để con chỉ cho bố cách pha chế gia vị ướp."

Tần Thủ với tư cách là người sáng lập sạp Đồ nướng Lão Tần, đương nhiên đứng ra phân công công việc.

Mọi người đều không có ý kiến gì, ai nấy tự giác bắt tay vào việc.

Tần Kiến Tân lắng nghe vô cùng nghiêm túc. Rồi sẽ có ngày sạp Đồ nướng Lão Tần này truyền lại cho ông tiếp quản, nếu lỡ vì tay nghề dở tệ mà làm hỏng mất cơ ngơi con trai vất vả dựng nên...

Thì ông đúng là chẳng còn mặt mũi nào nhìn ai nữa.

Có sự góp sức của một đầu bếp chuyên nghiệp như bố Tần, dù buổi chiều ít người nhưng tốc độ làm việc chẳng chậm chút nào. Chưa tới bốn giờ chiều, toàn bộ nguyên liệu đã được chuẩn bị xong xuôi.

Nghỉ ngơi một lát, Tần Kiến Tân mượn tạm chiếc xe máy điện chở Trương Nhã Cầm xuất phát trước.

Trong khi đó, Tô Dữu quen cửa quen nẻo trèo lên ghế phụ của chiếc xe bán đồ nướng. Cô giương ô che nắng cho Tần Thủ, suốt dọc đường đi không biết đã thu hút bao nhiêu ánh mắt ghen tị của người đi đường.

Ngô lão bản của quán Tuyệt Vị Tôm Hùm Đất đương nhiên không nằm trong số đó.

Giờ đây Ngô lão bản nào còn dám tơ tưởng dòm ngó tới mấy mỹ nhân như Tô Dữu, Lục Linh Chi hay Tần Hoài Như nữa... gã né còn không kịp ấy chứ.

Nhưng ở đời, đôi khi muốn tránh cũng chẳng tránh nổi.Nhìn Tần Kiến Tân và Trương Nhã Cầm đi ngang qua trước cửa tiệm, giữa mùa hè oi ả mà cả người Ngô Lương cứ như rơi xuống hầm băng.

Dạo gần đây Phố Tây Thị lại mọc thêm hai quán tôm hùm đất mới, tình cảnh của Tuyệt Vị Tôm Hùm Đất ngày càng bết bát.

Gã vốn định chờ Tần Thủ đi học đại học rồi sẽ lấy lại phong độ, ai dè thằng nhãi đó lại chơi bài "một sạp truyền ba đời", để luôn sạp đồ nướng lại cho bố mẹ tiếp quản.

Bố mẹ mà lại đi nối nghiệp con trai, bộ không thấy ngượng mặt hay sao chứ!!!

"Giờ biết tính sao đây..."

Ngô Lương mặt mày ủ dột, đến điếu Hoàng Kim Diệp gã thích nhất giờ hút cũng chẳng thấy ngon nữa.

Sớm biết có ngày này, ngay từ đầu gã nên bỏ một đống tiền ra mua đứt luôn cái công thức độc quyền kia cho rồi.

Làm vậy vừa loại bỏ được đối thủ cạnh tranh lớn nhất, lại vừa nắm trong tay bí quyết để vĩnh viễn đứng ở thế bất bại.

Haizz, giá như được làm lại từ đầu...

Bạn đang đọc [Dịch] Kiếp Này, Ta Chỉ Yêu Đương Với Gái Hư của Tại Hạ Lương Thần

Thông Tin Chương Truyện

  • Đăng bởi

    TruyenYY Pro

  • Phiên bản

    dịch

  • Thời gian

    17h ago

  • Lượt đọc

    9

  • Đọc chương VIP load siêu nhanh trên ứng dụng dành riêng cho iOS và Android. Nhấn vào link sau để tải ngay nhé!