"Còn nữa... Nếu muốn tìm kiếm sự kích thích, thưởng thức thú vui đi săn, vì sao ngay từ đầu hắn đã thả chó săn ra truy sát con mồi chứ... Lỡ như ta bị chó cắn chết ngay tại chỗ, hắn còn săn cái gì nữa." Phong Bất Giác lẩm bẩm: "Chẳng lẽ... Hắn thực chất là hóa thân của một vị tà thần đứng trên lập trường của muông thú? Mắt diều hâu, tốc độ của báo, tai sói, sức mạnh của gấu?
Hắn bày ra lắm trò như vậy, duy trì và bồi dưỡng dã tính của đám mãnh thú trên đảo, chính là để cho 'dã thú' ở nơi này đi săn 'người' sao..." Phong Bất Giác ngay sau đó lại nghĩ: "Nhưng khả năng giao tiếp của Phúc Đức với muông thú hình như chẳng khác gì người thường, ngoại trừ bầy chó săn do chính tay hắn thuần dưỡng, các loài dã thú khác trên đảo hoàn toàn không chịu sự sai khiến của hắn. Bằng không trong cuộc so tài thứ hai với Tát La Phu, hắn cũng chẳng cần phải ra tay đánh chết ba con chó do đối phương thả ra làm gì."Phong Bất Giác đã phân tích ra nhiều đặc tính của tên trùm này, nhưng vẫn không tài nào hiểu nổi Phúc Đức rốt cuộc là cái thứ gì.