Quá trình vượt qua khu vực thứ tư dễ dàng hơn dự tính của Hank rất nhiều. Bọn họ gần như không vấp phải bất kỳ sự kháng cự ra hồn nào, ngay cả Phong Bất Giác và Cuồng Tung Kiếm Ảnh cũng chẳng ngờ mọi chuyện lại suôn sẻ đến thế.
Vốn dĩ cư dân ở khu vực thứ tư của Thần Hữu thôn không nhiều, chỉ lèo tèo vài trăm người. Đám này ai nấy đều quý mạng như vàng, chuông báo động trong thôn vừa vang lên, tất cả đã đóng chặt cửa nẻo trốn biệt tăm. Số lượng vệ binh cũng chỉ chừng hơn trăm tên, trong đó sáu phần nhân lực đã phân tán tại các trạm gác và chốt kiểm soát, chỉ có một phần nhỏ phụ trách tuần tra. Cho dù việc liên lạc giữa các vệ binh hoàn toàn thông suốt, bọn chúng cũng chẳng đủ sức tổ chức được biện pháp đánh chặn nào hiệu quả. Tổng quân số chỉ có bấy nhiêu, lại không có biên chế kiểu đội phản ứng nhanh, thế nên khi phải đối mặt với những kẻ xâm nhập hành động thần tốc, chiến lực ngang ngửa quái vật như nhóm Phong Bất Giác, sự kháng cự lẻ tẻ của chúng chẳng khác nào trò hề.
Khấu Bản ngự trong Thần miếu đã nhận được tin báo có kẻ ngoại lai xâm nhập ngay từ những phút đầu tiên, và cũng chính hắn là kẻ hạ lệnh kéo còi báo động. Nếu nhóm Phong Bất Giác không phải ba người mà là ba trăm người, e rằng lúc này Khấu Bản đã tuyên bố đầu hàng rồi. Nhưng hiện tại, hắn vẫn chưa quá lo lắng. Dẫu sao trong tay hắn cũng đang nắm giữ "thần lực", ba kẻ xâm nhập cỏn con kia chỉ cần dám bước chân vào Thần miếu, tuyệt đối sẽ có đi không có về.