Cứ thế, Hứa Lãng lặp lại thao tác trên, gần như quét sạch toàn bộ đồng tệ trên thị trường, trở thành trùm cung cấp nước cho cả khu ký túc xá.
Rất nhiều người tò mò không biết Hứa Lãng gom đồng tệ để làm gì, nhưng hắn nhất quyết không hé nửa lời, mọi người cũng đành phải tiêu hết số đồng tệ mình có.
Mười con chim trong rừng chẳng bằng một con chim trong tay.
Suy cho cùng, rất nhiều người đã sắp chết khát đến nơi rồi, nếu không Hứa Lãng cũng chẳng thể dùng một cốc nước để dụ Đồng Khởi qua đây được.
Chuyện này chỉ có thể xảy ra trong hoàn cảnh khắc nghiệt thế này, chứ thời bình thì có nằm mơ cũng chẳng dám nghĩ tới.
Sau khi vét sạch đồng tệ, thấy trong kênh chat vẫn có người cần nước, Hứa Lãng lại tiếp tục dùng nước để thu mua đồ.
Ưng mắt món nào, mua ngay món đó!
Dù sao thì hắn cũng chẳng thiếu nước!
【Tài chính: 10.100 đồng tệ, 0 bạc tệ, 0 vàng tệ】
Hơn một vạn đồng tệ!
Hứa Lãng dám cá là cả cái khu ký túc xá này tuyệt đối không có ai giàu hơn mình.
Ai từng chơi game đều biết, đã có tiền tệ thì chắc chắn sẽ có chỗ để tiêu!
Trong khi người khác còn đang chật vật lo cho hiện tại, Hứa Lãng đã sớm đặt cược vào tương lai rồi!
Thời gian dần trôi, giữa chừng lại có thêm vài tốp người mò đến trước cửa phòng 200, nhưng Hứa Lãng chẳng thèm đếm xỉa.
Hắn cứ làm như chủ nhà đi vắng, nhưng hàng trên quầy giao dịch thì vẫn liên tục lên đồ mới, thế mới tức chứ!
Một số kẻ oán trách Hứa Lãng giấu giếm bí mật không chịu chia sẻ, nhưng cũng có một bộ phận rất biết ơn hắn, vì nếu không có Hứa Lãng thì đến một giọt nước họ cũng chẳng có mà uống.
Tào Nhã Toàn và Đồng Khởi tỉnh dậy liền hỏi Hứa Lãng xem có chuyện gì, sao tự dưng lại có bao nhiêu người xin kết bạn với hai cô thế.
Hứa Lãng đưa ra một câu trả lời chuẩn mực:
—— Kệ đi, đừng quan tâm!
Cứ thế, giữa lúc mỗi người đều đang ôm những toan tính riêng, trời bắt đầu nhá nhem tối.
【Thời gian kết thúc trò chơi còn lại: 1 ngày 12 giờ 01 phút】
【Loa ký túc xá: Đêm thứ năm, cách chơi thăng cấp, lũ tang thi đang tập kết về cùng một chỗ, không rõ lý do...】
Loa thông báo đã dứt từ lâu, nhưng trong màn đêm lại không hề vang lên tiếng gầm rú của lũ tang thi.
Vài kẻ to gan hé cửa phòng nhìn ra, kinh ngạc phát hiện đàn tang thi đang lục tục kéo nhau tập kết về cùng một hướng.
"Đó là hướng nhà thi đấu, đằng đó đang xảy ra chuyện gì vậy?!"
Vương Dương đứng ở hành lang, nhìn thấy cảnh tượng này thì đồng tử co rụt lại.
Một dự cảm chẳng lành dâng lên trong lòng gã, hệt như mây đen vần vũ trên đỉnh đầu.
Kênh chat nhanh chóng bùng nổ những cuộc bàn tán về việc này.
Thế nhưng chẳng ai có chút manh mối nào.
Vương Ngạo vốn định tập hợp người đi săn tang thi, nhưng ngặt nỗi lũ tang thi lại đang tụ tập hết ở bãi đất trống, chẳng con nào chịu vào trong tòa nhà.
Mẹ kiếp, đứa nào dám ra giữa bãi đất trống đánh nhau với cả bầy tang thi cơ chứ?!
Vương Ngạo cũng thấy rủi ro quá cao nên đành bỏ qua chuyện này.
Cứ thế, mọi người nơm nớp lo sợ suốt ba tiếng đồng hồ. Cuối cùng cũng có kẻ không nhịn nổi nữa, muốn đến nhà thi đấu xem thử tình hình.
Người này tên là Trương Đại Hải, một người chơi ở tầng hai.
Đêm qua, trong trận chiến phòng thủ, gã đã giết được một con tật bào tang thi và nhặt được kỹ năng Tật Bào rớt ra, tốc độ di chuyển sánh ngang với vận động viên chạy nước rút cấp tỉnh.
Kênh chat không thể quay video, nhưng lại có thể chụp ảnh.
Trương Đại Hải vừa rón rén chạy bước nhỏ về phía đó, vừa gửi những bức ảnh chụp được lên kênh chat.
Ngoại trừ một số ít người chơi quá buồn ngủ đã thiếp đi, tất cả mọi người đều đang dán mắt theo dõi buổi "livestream bằng ảnh" này.
...
"Đúng là lạy mấy thánh đó luôn, chẳng ai chịu đi cùng mình... Nhìn lũ tang thi kia là biết ngay đang vận chiêu cuối rồi!" Trương Đại Hải tuy đã dũng cảm bước ra ngoài, nhưng trong lòng vẫn không ngừng lầm bầm.Chẳng bao lâu sau, gã trèo lên được ống thông gió của nhà thi đấu. Vừa ngó vào trong, sắc mặt gã lập tức tái mét vì kinh hãi, suýt chút nữa thì trượt chân ngã nhào xuống dưới.
Bên trong nhà thi đấu đông nghịt tang thi.
Bọn chúng xếp thành ba vòng tròn lớn.
Ở chính giữa mỗi vòng tròn đều có một con tang thi dị dạng đang ngấu nghiến ăn thịt đồng loại!
【Tang thi biến dị】
【Cấp: 1】
【Kỹ năng: Thôn phệ】
【Giới thiệu: Một con tang thi đang trong quá trình biến dị!】
……
Khi Trương Đại Hải gửi thông tin kèm hình ảnh này vào phòng chat, tất cả mọi người đều sợ hãi đến mức nín thở.
"Bọn chúng đang ăn thịt lẫn nhau!" Vương Dương hét lớn, hai mắt vằn lên những tia máu.
"Anh Dương, anh sao thế?"
Hai người bạn cùng phòng lập tức quay sang nhìn gã.
Ba người chơi ở chung một phòng ký túc xá chính là đội hình tối ưu nhất lúc này.
Nếu mỗi người đều tự nâng cấp phòng của mình thì quá tốn tài nguyên, hơn nữa lúc gặp nguy hiểm cũng chẳng có ai hỗ trợ.
"Xem tin tao vừa gửi đi!" Vương Dương đỏ ngầu cả mắt, lấy ra một mảnh giấy.
Gã biết ngay mà, ngày cuối cùng làm sao có thể đơn giản như thế được!
……
【Giấy tình báo】
【Loại: Vật phẩm】
【Nội dung: Nuốt chửng, tiến hóa... Chỉ có ăn thật nhiều mới có thể mạnh hơn... Xin hãy cảnh giác với những tang thi ăn thịt đồng loại!】
【Giới thiệu: Thứ này không có cấp bậc, cũng không thể phân giải hay nâng cấp, xem cho biết thế thôi】
Mấy ngày nay, mọi người ít nhiều đều nhặt được loại giấy tình báo này.
Càng nắm rõ thông tin, người chơi càng bớt sợ vòng chơi này.
Thế nhưng khi mảnh giấy này vừa được tung lên, cả phòng chat lập tức loạn cào cào, ai nấy đều vô cùng hoảng sợ.
【9 Tôn Hằng: Đệt, Vương Dương, trước đó mọi người chẳng phải đã thỏa thuận là có giấy tình báo thì phải chia sẻ hết sao?】
【88 Tào Bân: Bọn chúng đang tiến hóa kìa, giờ phải làm sao đây?】
【5 Chu Viêm: Tang thi cấp 1 đã là giới hạn tối đa mà chúng ta đối phó được rồi!】
Một con tang thi cấp 1 đã đủ sức đánh cho Ngô Tuệ Tuệ thừa sống thiếu chết!
Nhỡ đâu lòi ra một con tang thi cấp 2, e là chẳng có phòng ký túc xá nào trụ nổi!
Chuyện này đã vượt quá giới hạn chịu đựng của một người bình thường rồi!
Trừ phi là thiên tài chiến đấu có thể trượt người mổ bụng cọp!
—— Phải ngăn bọn chúng lại!
Lúc này, năm chữ ấy trở thành tảng đá đè nặng lên tâm trí tất cả mọi người.
Nước đã đến chân, thực sự không thể chần chừ thêm được nữa!
Ưu thế của việc có con đầu đàn đã bắt đầu bộc lộ.
Ba người đứng đầu là Vương Dương, Vương Ngạo và Ngô Tuệ Tuệ bàn bạc nhanh với nhau, quyết định chủ động xuất kích.
Khoan hẵng nói đến chuyện tiêu diệt trực tiếp mấy con tang thi đang tiến hóa kia, ít nhất cũng phải dụ bớt một lượng tang thi ra ngoài để giết, giảm bớt áp lực thủ cửa sau này.
Nếu là một ngày trước, chắc chắn sẽ có người bảo cứ kéo dài đến trời sáng, biết đâu bầy tang thi sẽ tự giải tán.
Thế nhưng, trải qua đợt thanh lọc mấy ngày nay, những người còn sống sót đều đã lột xác, sẽ không thốt ra mấy lời ngu ngốc ấy nữa.
Sự tàn khốc của trò chơi đã bộc lộ rõ ràng ngay từ ngày đầu tiên, tuyệt đối không có chuyện tốt đẹp như vậy chờ sẵn bọn họ.
Đây căn bản chẳng phải trò chơi gì sất, mà là luyện ngục!!
……
Tại phòng 200, Hứa Lãng đang thong thả thưởng trà.
Mấy ngày nay tuy hắn không thiếu đồ ăn, nhưng trạng thái cũng chưa hẳn là tốt nhất.
Hôm nay là ngày cuối cùng của trò chơi rồi, hắn muốn xốc lại tinh thần một chút.
"Hứa Lãng, anh không lo lắng sao?" Đồng Khởi tò mò hỏi."Lo lắng cũng vô dụng thôi." Hứa Lãng lắc đầu.
Trải qua hơn mười năm sống chung với ác mộng, những chuyện có thể khiến hắn sợ hãi quả thực rất ít.
"Hừ hừ, Tiểu Đồng à, em không thấy cánh cửa này của tụi mình sao!" Tào Nhã Toàn bước đến sau cánh cửa thép, vẻ mặt đầy đắc ý.
"Trông thì đúng là chắc chắn thật." Đồng Khởi gãi đầu.
Dù biết bọn chúng không xông vào được, nhưng trong lòng vẫn thấy sợ chứ sao.
Mấy ngày nay trốn trong ký túc xá, cô sống trong cảnh nơm nớp lo sợ, thót tim từng giờ từng phút.
"Ngày cuối cùng rồi, chúng ta cùng tắm đi." Hứa Lãng đề nghị.
Hai cô gái đưa mắt nhìn nhau, Đồng Khởi hơi ngượng ngùng, im lặng không nói tiếng nào.
Tào Nhã Toàn thì dứt khoát gật đầu: "Được, ngày cuối rồi, chơi sang một bữa đi!"
Trong phòng để rất nhiều đồ đạc lỉnh kỉnh, nào là dầu gội, sữa tắm... và cả một chiếc chậu tắm lớn màu đỏ kiểu cũ hay dùng hồi thập niên bảy, tám mươi.
Hơn nữa, góc phòng còn có một lỗ thoát nước, nên cũng chẳng sợ nước tràn lênh láng ra sàn.
Chủ yếu là sợ người khác lấy uống, chứ nếu không thì đống nước tắm này thực ra cũng mang đi giao dịch được đấy.