Chương 18: [Dịch] Ký Túc Xá Mãnh Quỷ: Nạp Thiếp Là Trở Nên Mạnh Hơn

Quái vật cấp 3, kẻ tàn nhẫn Vương Dương!

Phiên bản dịch 7555 chữ

Màn đêm đen như mực, nhóm Vương Dương từng bước tiến lên, bỏ lại phía sau la liệt xác tang thi trên mặt đất.

Phía sau lưng họ, hễ phòng nào còn người sống là đều đồng loạt bật đèn, soi sáng đường đi cho cả nhóm.

Cuối cùng, nhóm Vương Dương cũng tiến vào phạm vi một trăm mét quanh nhà thi đấu. Đám tang thi bên ngoài cũng gần như đã bị dụ ra giết sạch.

Cả đám ngồi bệt xuống đất để hồi phục thể lực.

Vương Dương @Trương Đại Hải trong nhóm chat hỏi thăm tình hình.

Trương Đại Hải không trả lời mà chỉ gửi một bức ảnh.

Trong nhà thi đấu vẫn còn khá nhiều tang thi, trong đó không thiếu tang thi cấp một. Riêng ba con tang thi đặc biệt kia thì vẫn đang miệt mài ăn thịt.

"Hay là đợi ba con tang thi kia ăn xong rồi hẵng xông lên?" Chu Đào thở hồng hộc nói: "Dù sao tụi mình cũng giết nhiều tang thi thế này rồi, ba con kia có muốn cũng chẳng tiến hóa thêm được nữa đâu."

Hoàng Hạo phụ họa: "Đúng đấy, cứ để chúng tàn sát lẫn nhau, tụi mình ngư ông đắc lợi."

Giết nhiều tang thi như vậy, chân gã đã mỏi nhừ, thực sự chỉ muốn nghỉ ngơi một lát.

"Phải rồi, nếu để mấy con tang thi đó ăn sạch đám còn lại thì dễ đối phó hơn nhiều!" Mắt Ngô Tuệ Tuệ sáng lên, cảm thấy đây có vẻ là một ý kiến hay.

"Không được!" Vương Ngạo gắt lên: "Nghỉ ngơi lúc này chẳng khác nào cho kẻ địch thời gian phát triển à?"

"Dù có tiến hóa thành công thì cũng chưa chắc đã mạnh lắm đâu... Nói gì thì nói cũng chỉ có ba con, chúng ta chặn hành lang lại là được mà." Một cô gái đi theo Ngô Tuệ Tuệ nhỏ giọng lầm bầm.

Cô ả đúng chuẩn kẻ ăn bám, ban đầu nhờ quan hệ với Ngô Tuệ Tuệ nên mới được tiêm một mũi thuốc miễn dịch virus, hết cách nên đành phải bám đuôi theo.

Tất cả những người chơi đã tiêm thuốc miễn dịch virus đều tập trung ở đây cả rồi, nếu không tới sẽ trở thành kẻ thù chung của mọi người.

Vương Ngạo nghe vậy liền cau mày, quay sang nhìn Vương Dương: "Vương Dương, cậu không nghĩ như thế đấy chứ?"

Vương Dương im lặng chốc lát rồi nói: "Vậy nghỉ thêm ba phút nữa đi."

Đúng lúc này, Trương Đại Hải thấy bên ngoài mãi không có động tĩnh gì, vội vàng @cả đám trong nhóm chat.

【33 Trương Đại Hải: Mau qua đây đi, đừng có lề mề nữa! (Hình ảnh)】

Mọi người bấm mở ảnh, chỉ thấy trên cơ thể ba con tang thi kia đã nổi lên những thớ cơ màu đỏ rực, trông hệt như lũ ác quỷ, vô cùng quái dị.

"Đáng sợ quá, hay là thôi đi, chúng ta về thủ trong ký túc xá cũng tốt mà." Cô gái vừa đề nghị nghỉ ngơi ban nãy lại cất lời.

"Đôi khi rút lui cũng là một chiến thuật hay, nhưng chắc chắn bây giờ không phải lúc." Vương Dương hít sâu một hơi rồi lên tiếng.

Tuy Vương Dương không có khí thế áp đảo như Vương Ngạo, nhưng năng lực lãnh đạo thì gã chẳng hề thiếu.

Vài câu ngắn gọn đã dời sự chú ý của phe cứng rắn khỏi cô gái kia, tránh được xung đột nội bộ không đáng có, đồng thời củng cố quyết tâm cho mọi người.

"Miêu Miêu, cậu cứ ở đây đợi đi, đề phòng tang thi từ chỗ khác chui ra." Ngô Tuệ Tuệ nói với cô gái nhút nhát kia.

"Được!" Cô gái lập tức đồng ý cái rụp.

Cô nàng này không chỉ nhát gan mà còn chẳng có não.

Với cái biểu hiện đó, xung quanh lập tức phóng tới vô số ánh mắt giận dữ.

Đúng là phí phạm một ống thuốc miễn dịch virus!

Có những kẻ là thế đấy, chơi game muốn ăn bám cũng chẳng xong, ngoài đời thực chắc cũng y chang vậy.

Cả đoàn người lại rầm rộ tiến về phía trước, bước chân cũng tăng nhanh thêm vài phần."Làm gì mà dữ thế." Cô gái nhút nhát nhỏ giọng lẩm bẩm, vội vàng co giò chạy biến về ký túc xá.

Lỡ tang thi ùa hết ra thật, cô ta có muốn chạy cũng chẳng kịp.

Hơn nữa, dù cô ta có chuồn về trước thì bà chị tốt bụng Ngô Tuệ Tuệ cũng chẳng trách đâu.

"Suỵt... Tang thi bên trong còn nhiều lắm, cứ theo kế hoạch mà làm, dụ từng con ra giết!" Vương Ngạo cố gắng đè thấp chất giọng ồm ồm của mình xuống hết mức.

Mọi người gật đầu. Khi đến gần cửa lớn, một nam sinh dáng người gầy gò cầm cây gậy dài bước lên phía trước.

Cậu nam sinh gầy gò này là "chuyên gia" dụ tang thi, lần nào cũng là cậu ta mồi chúng ra ngoài cho mọi người làm thịt.

Những người khác dừng bước, vô cùng ăn ý tản ra tạo thành một vòng vây.

Thấy tình hình bên trong nhà thi đấu, cậu nam sinh giật thót mình, thận trọng dùng gậy gỗ gõ cộc cộc xuống đất.

Một con tang thi quay đầu lại, chỉ thấy cây gậy đung đưa chứ chẳng thấy người đâu.

Nó ngập ngừng một lát rồi bước tới. Kết quả, vừa ló mặt ra khỏi cửa, một chiếc rìu cứu hỏa đã bổ thẳng xuống, chém bay đầu nó.

Vương Ngạo thu rìu lại, hất cằm về phía cậu nam sinh gầy gò, ra hiệu tiếp tục.

Có vũ khí hạng nặng trong tay, dăm ba con tang thi bình thường căn bản không phải là đối thủ của gã.

Hiện tại trên bảng điểm, gã đang chễm chệ ở vị trí top 1, bỏ xa những người xếp sau một khoảng cách lớn.

Những người khác thầm tiếc nuối vì không giành được 1 điểm này.

Tiếp đó, nam sinh gầy gò lại tiếp tục dụ tang thi.

Mọi chuyện tưởng chừng rất thuận lợi, nhưng đời làm gì có chuyện suôn sẻ mãi. Đến lần thứ bảy, một con cự lực tang thi mò ra!

Vương Ngạo giáng một rìu xuống, nhưng không chém chết được nó!

Động tĩnh lập tức ầm ĩ cả lên, mấy chục con tang thi túa ra như ong vỡ tổ.

May mà chúng chưa tạo thành thi triều, thế thì người chơi vẫn còn đất để xoay xở!

Một người trưởng thành có vũ khí trong tay mạnh hơn tang thi bình thường rất nhiều!

—— Một khi đã tiêm phòng dại, loài "vượn đứng thẳng" đáng sợ sẽ cho lũ chó hoang biết thế nào là tàn nhẫn!

Đám tang thi nhanh chóng bị dọn sạch, nhưng phe Vương Dương đã mất ba người, năm người trọng thương.

Kẻ thực sự gây ra thương vong chính là ba loại tang thi cấp 1 kia.

"Tôi không muốn chết, tôi không muốn chết, tôi không muốn chết đâu!!" Một nam sinh da ngăm đen ôm lấy đoạn ruột đang lòi ra ngoài, hoảng loạn lẩm bẩm, mồ hôi đầm đìa trên trán.

Vết thương kiểu này, nếu không có phép màu thì chắc chắn phải chết.

Vương Ngạo cau mày, liếc nhìn một cái rồi phớt lờ luôn, ánh mắt hung hãn quét về phía nhà thi đấu.

Ngô Tuệ Tuệ lộ vẻ không đành lòng, vừa định lên tiếng thì bên trong nhà thi đấu bỗng phát ra một tiếng gầm rống chấn động.

Ngay sau đó, một bóng người hung hãn lao vọt ra ngoài.

Nó cao hơn hai mét, cả cơ thể được bao bọc bởi những thớ cơ màu đỏ cuồn cuộn, từng làn hơi nước lượn lờ bốc lên quanh người, nhìn thôi đã thấy kinh hồn bạt vía.

Vài người sợ đến mức cứng họng, cuống cuồng bỏ chạy thục mạng.

Mọi người vừa bị đám tang thi đánh tơi tả một đợt, lúc này đột ngột phải đối mặt với con quái vật to xác thế này, căn bản không tài nào gom nổi dũng khí!

【Đại tang thi】

【Cấp: 3】

【Kỹ năng: Hoành Tảo】

【Giới thiệu: Ngươi nên... sợ hãi ta đi!】

Quả nhiên là quái cấp 3!

Mí mắt Vương Dương giật giật. Thấy mục tiêu đầu tiên của đại tang thi không phải là mình, gã liền lặng lẽ hạ cánh tay đang giơ lên xuống.

"Rầm! Rắc!"

Đại tang thi vung mạnh cánh tay quét ngang, một cậu học sinh bị đánh trúng, cả người văng thẳng vào tường, xương cốt gãy nát.Cảnh tượng này khiến tất cả mọi người đứng hình.

Vương Ngạo lập tức thu rìu cứu hỏa, quay người co giò bỏ chạy.

Gã có máu liều thật, nhưng không phải thằng ngu!

Tình cảnh này mà không chạy thì chỉ có nước chờ chết.

Đúng lúc này, một tiếng súng chát chúa vang lên, xé toạc màn đêm tĩnh mịch.

Tất cả mọi người vội vàng khựng lại, ngoảnh đầu nhìn sang.

Chỉ thấy Vương Dương đang đứng sát ngay sau lưng đại tang thi, tay lăm lăm khẩu súng ngắn đen ngòm!

Trong khoảnh khắc sinh tử này, sống lưng gã run lên bần bật vì căng thẳng, đồng tử giãn to, hai hàm răng va vào nhau lập cập, nhưng ánh mắt vẫn tập trung cao độ, nhìn chằm chằm vào đầu con đại tang thi.

Lấy mạng người ra làm mồi nhử, tất cả cũng chỉ vì phát súng nổ đầu này!

Vương Dương đủ tàn nhẫn, và cũng đủ nhạy bén!

Bạn đang đọc [Dịch] Ký Túc Xá Mãnh Quỷ: Nạp Thiếp Là Trở Nên Mạnh Hơn của Tam Vận Chân Nhân

Thông Tin Chương Truyện

  • Đăng bởi

    TruyenYY Pro

  • Phiên bản

    dịch

  • Thời gian

    5h ago

  • Lượt đọc

    0

  • Đọc chương VIP load siêu nhanh trên ứng dụng dành riêng cho iOS và Android. Nhấn vào link sau để tải ngay nhé!