“Các ngươi nhìn ta như vậy làm gì? Lẽ nào ta còn ăn thịt được các ngươi sao?” Tô Nghiệp nhìn một người, một chó và một đứa nhóc, cười nói.
Ba gã này cũng thật thú vị.
“Nhóc con này bị sao thế? Sao trên người lại mọc vảy rồi, sắp biến dị à?” Tô Nghiệp hơi tò mò nhìn về phía Thiên Tuyệt.
Những chiếc vảy đen kia mang lại cho Tô Nghiệp cảm giác hơi quen thuộc, nhưng không hiểu sao hắn lại chẳng thể nhớ ra.