Vừa nói, Ngao Quang vừa dùng đôi tay run rẩy lấy ra lệnh bài tượng trưng cho thân phận Đông Hải Long vương, nhét vào tay Ngao Khởi.
"Long cung giao lại cho muội." Ánh mắt Ngao Quang bắt đầu dại đi, giọng nói càng lúc càng yếu ớt.
"Gặp Trương Tiên, hạ mình cũng được, nhún nhường cũng xong... đạo thương trên người muội, e rằng chỉ có hắn mới chữa được."
"Cứ nói Ngao Quang ta có lỗi với hắn, cũng có lỗi với Long Chỉ... mong hắn có thể giơ cao đánh khẽ..."