Một đạo lưu quang lóe lên, Cố Hàm Nguyệt đã xuất hiện bên cạnh Trương Tiên. Nàng lẳng lặng đứng đó, mặc cho cuồng phong thổi tung mái tóc mai của hai người.
Cố Hàm Nguyệt nhìn sườn mặt Trương Tiên, khẽ hỏi: "Chàng có tâm sự sao?"
Trương Tiên phóng tầm mắt nhìn biển mây cùng quần sơn đang vun vút lùi lại phía xa, tự giễu cười một tiếng: "Vừa rồi có một khoảnh khắc, ta chợt nghĩ xem có nên kể lại không sót chữ nào những bí mật mà Đạo tôn đã nói với ta cho Tâm Đăng nghe hay không."
Thân thể mềm mại của Cố Hàm Nguyệt khẽ run lên, trong đôi mắt đẹp xẹt qua tia kinh ngạc.