Nỗi bất an kia hóa thành cái lạnh thấu xương, trong khoảnh khắc đóng băng cả máu huyết lẫn thần hồn của Khương Thần.
Một cảm giác quỷ dị nào đó... ngày càng rõ ràng, ngày càng mãnh liệt...
Sâu trong thức hải, dường như có một thứ khổng lồ đáng sợ đang chực chờ trồi lên mặt nước.
Nguyên Nhược chậm rãi đứng dậy, ánh mắt bình thản nhìn Khương Thần, giọng nói mang theo sự hờ hững của kẻ đã trải qua muôn vàn tang thương, tựa như một lời phán quyết.