Trương Tiên thở phào một hơi thật dài. Hắn thầm nghĩ, đây rốt cuộc cũng là lần nộp "công lương" cuối cùng trước khi phi thăng rồi nhỉ?
Ngay sau đó, ánh mắt hắn dừng lại trên bóng dáng nhỏ bé dưới gốc cổ thụ ngoài viện.
Trương Tiên định thần lại, bất động thanh sắc ưỡn thẳng lưng, cất bước đi tới.
Đi đến trước mặt phân thân Nguyên Nhược, Trương Tiên khoanh chân ngồi xuống, nhìn thẳng vào mắt đối phương.