Sáng sớm hôm sau, Ngọc Lạc chu hóa thành một đạo độn quang, chớp mắt đã biến mất nơi chân trời.
Chuyến đi tới phía đông Vô Biên hải đường sá xa xôi, ít nhất cũng mất vài tháng, chi bằng xuất phát sớm một chút.
Trên đường đi, Ngọc Lạc chu lướt đi không nhanh không chậm, hệt như tốc độ phi hành bình thường của một tu sĩ Nguyên Anh sơ kỳ.
Cứ thế bay suốt hai tháng, qua khỏi địa giới Băng Hải cung, vượt Đoạn Thiên uyên, cuối cùng cũng đến vùng Đông Vô Biên hải.