Chương 40: [Dịch] Loạn Võ Từ Bái Nhập Võ Quán Bắt Đầu

Mua Tiểu Viện (2)

Phiên bản dịch 6047 chữ

Thời gian trôi qua, những lời bàn tán trong phường về việc Từ Thái bị chết cháy cũng dần nhạt đi.

Những chủ đề mới rất nhanh đã lấp đi tin tức cũ.

Có người nói Nghĩa Khí bang nhân cơ hội thôn tính địa bàn của Đại Vận bang, thế lực đang lên như diều gặp gió.

Có người kể phía Tây thành mới mở một tửu lầu, đầu bếp được mời từ phủ thành về, món chân giò kho tàu làm tuyệt ngon.

Lại có người bảo Tào châu bên kia đã nổ ra chiến tranh, lưu dân từ phía Tây đổ về ngày càng nhiều.

Mỗi ngày Dương Cảnh đi chợ mua thịt đều thuận tiện nghe ngóng những chuyện này, đặc biệt quan tâm đến tình hình Tào châu. Phụ thân và đại bá đều đi theo đội xe áp tải lương thảo tới Tào châu, đến nay vẫn chưa có tin tức truyền về, điều này khiến trong lòng Dương Cảnh không khỏi lo lắng.Hôm ấy, nắng gắt như đổ lửa.

Dương Cảnh luyện quyền xong, nghỉ ngơi một lát rồi rời khỏi võ quán.

Hắn lần theo địa chỉ đã hỏi thăm từ trước, tìm được Trương nha nhân ở ngay đầu hẻm Tây thị.

Y là một hán tử gầy gò để chòm râu dê, tay lúc nào cũng nắm chặt xâu chìa khóa, hễ thấy người là cười tít mắt.

“Khách quan muốn tìm một tòa viện tử sao?” Trương nha nhân quan sát Dương Cảnh, thấy hắn tuy ăn vận giản dị nhưng ánh mắt lại trầm ổn, không dám chậm trễ, “Gần đây nhà trống nhiều lắm, dạo trước không ít người đã dọn đến phủ thành, tỉnh thành, giá cả hời vô cùng.”

Dương Cảnh gật đầu nói: “Ta cần nơi độc môn độc hộ, gần Thừa Bình phường, có cái sân nhỏ là được.”

“Khéo quá rồi còn gì?” Mắt Trương nha nhân sáng rực, dẫn hắn đi về phía đông, “Chỗ giao giới giữa Thừa Bình phường và Thông Nghĩa phường có một tòa tiểu viện nằm sát bờ suối, vốn là nơi ở của một lão tú tài, tháng trước vừa mới dọn đi, ta đưa ngài qua xem thử ngay đây.”

“Được.” Dương Cảnh đáp.

Theo chân Trương nha nhân đi qua hai con ngõ, quả nhiên nghe thấy tiếng nước chảy róc rách.

Chỉ thấy một dãy tiểu viện ngói xanh xây dọc theo bờ suối, lòng suối không rộng nhưng nước trong vắt thấy đáy, bên bờ là hàng liễu rủ, cành lá lướt nhẹ trên mặt nước, khuấy động từng vòng gợn sóng lăn tăn.

Trương nha nhân mở cánh cổng tòa viện nằm ở tận cùng phía đông, tiếng bản lề vang lên “kẽo kẹt”, để lộ ra khung cảnh bên trong.

Khoảng sân không lớn, so với cái sân ở khu nhà trọ chung thì nhỏ hơn một chút, nhưng cũng chẳng kém là bao. Trong viện có mấy lối đi lát đá xanh, góc tường chất vài chậu hoa cũ, mấy dây bìm bìm leo lên bờ rào, nở hoa rực rỡ.

Gian chính có hai phòng, một để ngủ nghỉ, một để tiếp khách, giấy dán cửa sổ vẫn còn nguyên vẹn, dưới mái hiên treo một chùm ngải cứu phơi khô, thoang thoảng mùi dược liệu.

Đông sương phòng đã được sửa thành nhà củi, phía tây còn có một gian bếp nhỏ. Dương Cảnh vào xem thử, thấy nồi niêu xoong chảo cũng khá đầy đủ.

Dương Cảnh đứng giữa sân, bên chân tường còn có một cây hòe già, cành lá sum suê, vừa khéo che mát quá nửa khoảng sân khỏi ánh nắng gay gắt.

“Ngài nhìn vị trí này xem,” Trương nha nhân chỉ tay về phía tây, “Đi qua con hẻm phía trước chính là Thừa Bình phường, đi bộ cũng chỉ mất chừng một nén hương.”

Y lại chỉ vào dòng suối bên ngoài cổng viện: “Dòng suối này là nước lưu động, lấy nước tiện lợi, hè về lại mát mẻ.”

Dương Cảnh đi một vòng quanh tiểu viện, bước chân giẫm lên phiến đá xanh, trong lòng cảm thấy yên tâm lạ thường.

Hai gian nhà chính đủ để ở, sân vườn rộng rãi, luyện quyền hay luyện cước đều có thể thoải mái thi triển, lại gần võ quán, đúng là nơi hắn đang mong muốn.

Mấy ngày nay hắn đã xem qua vài chỗ, nhưng chỉ có tòa tiểu viện này là khiến hắn ưng ý nhất.

“Tiểu viện này giá bao nhiêu?”

Trương nha nhân xoa xoa tay: “Không giấu gì ngài, mảnh đất này nếu vào thời bình, ít nhất cũng phải năm mươi lượng. Nay thế đạo loạn lạc, ta tính rẻ cho ngài một chút, ba mươi lăm lượng bạc, bao gồm cả phòng khế lẫn đồ đạc, tất cả đều thuộc về ngài.”

Dương Cảnh không mặc cả, móc bạc trong ngực áo ra, đếm đủ ba mươi lăm lượng rồi đưa sang.

Trương nha nhân cười híp cả mắt, vội vàng lấy phòng khế trong người ra, lại kiểm đủ ba chiếc chìa khóa cổng, cùng lúc giao vào tay Dương Cảnh: “Thủ tục đầy đủ, ngài kiểm tra cho kỹ, từ nay về sau tòa viện này chính là của ngài.”

Dương Cảnh nhận lấy phòng khế, đầu ngón tay chạm vào trang giấy thô ráp, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác an định.

Từ nay về sau, nơi này chính là chốn thực sự thuộc về hắn, không cần lo lắng chuyện luyện võ bất tiện, cũng chẳng cần phải che che giấu giấu nữa...Trương nha nhân nói thêm vài câu chúc tụng, sau đó chắp tay cáo từ.

Dương Cảnh khép cửa, đứng một mình giữa sân, bước tới dưới gốc hòe già tận hưởng chút mát mẻ của ngày hè, khóe miệng không kìm được mà nhếch lên cười.

Nghỉ ngơi chốc lát, Dương Cảnh lấy từ trong bọc vải cũ ra một miếng thịt hổ đã nguội ngắt, bắt đầu ăn ngấu nghiến.

Xử lý xong tảng thịt hổ lớn, Dương Cảnh dạo quanh sân viện thêm một vòng rồi mới khóa cổng, đi tới võ quán.

Trương nha nhân nói từ đây đến Tôn thị võ quán ở Thừa Bình phường mất chừng một nén hương đi bộ. Nhưng Dương Cảnh là người luyện võ, thân thể tráng kiện, bước đi nhanh hơn người thường, nên từ tiểu viện ở ranh giới Thông Nghĩa phường và Thừa Bình phường tới võ quán, hắn chỉ mất nửa nén hương.

Mua được nhà mới, trong lòng hân hoan, bước chân hắn cũng trở nên nhẹ nhàng thanh thoát.

Tới võ quán, Dương Cảnh cởi áo ngoài, để trần thân trên, bắt đầu luyện Băng Sơn quyền ngay tại tiền viện.

Thời gian lặng lẽ trôi.

Mặt trời từ đỉnh đầu dần ngả về phía tây.

Màn đêm như mực loang dần buông xuống, diễn võ trường ở tiền viện võ quán cũng dần chìm vào tĩnh lặng.

Đám tạp dịch thu dọn khí cụ xong xuôi, vác chổi lục tục rời đi. Trên sân bãi rộng lớn, chỉ còn lại bóng dáng Dương Cảnh vẫn miệt mài chuyển động.

Hắn trầm eo xuống tấn, quyền giá Băng Sơn quyền thi triển giữa màn đêm.

Kình phong từ nắm đấm khuấy động bóng đêm đang dần đặc quánh, mỗi quyền tung ra đều kèm theo tiếng gió rít trầm đục, vang vọng rõ mồn một giữa sân viện trống trải.

Mồ hôi đã sớm ướt đẫm cơ thể, chảy dọc theo cằm nhỏ giọt xuống đất, loang thành một vệt sẫm màu, rồi lại nhanh chóng bị gió hong khô.

Khi trời đã tối đen như mực, hắn vẫn chưa dừng lại.

Bạn đang đọc [Dịch] Loạn Võ Từ Bái Nhập Võ Quán Bắt Đầu của Cảnh Toàn

Thông Tin Chương Truyện

  • Đăng bởi

    TruyenYY Pro

  • Phiên bản

    dịch

  • Thời gian

    11h ago

  • Lượt đọc

    36

  • Đọc chương VIP load siêu nhanh trên ứng dụng dành riêng cho iOS và Android. Nhấn vào link sau để tải ngay nhé!