Chương 47: [Dịch] Loạn Võ Từ Bái Nhập Võ Quán Bắt Đầu

Nghĩa Khí bang để mắt (3)

Phiên bản dịch 3099 chữ

Vừa bước lên quan đạo, đã thấy phía xa bụi đất mù mịt, một đám lưu dân quần áo rách rưới đang chậm rãi lê bước bên đường. Ai nấy mặt mày vàng vọt, thân hình gầy guộc, có người còn cõng trên lưng đứa trẻ đang thoi thóp, miệng rên rỉ những tiếng than vãn không thành lời.

“Là chạy nạn từ Tào châu đến đấy…”

Một người bán hàng rong đi ngang qua khẽ xì xào: “Nghe nói bên đó đánh nhau rồi, quan phủ bắt tráng đinh, ruộng đồng bỏ hoang hết cả…”

Trái tim Dương Cảnh chợt thắt lại.

Phụ thân và Đại bá đi Tào châu áp tải lương thảo, đã hơn nửa năm nay bặt vô âm tín. Giữa thời loạn thế, binh đao nổi lên bốn phía, lưu dân đông như kiến cỏ, an nguy của họ sao có thể không khiến người ta thắt ruột thắt gan?

Hắn đứng lại, nhìn từng đoàn lưu dân nối tiếp nhau, không khỏi siết chặt nắm đấm, bước chân càng thêm nhanh.

Thế đạo càng loạn, nắm đấm càng phải cứng!

Chỉ có trở nên mạnh mẽ, nhanh chóng mạnh mẽ hơn nữa, mới có thể trong những năm tháng mưa gió bão bùng này, che chở cho những người mình muốn bảo vệ!

Hơn một canh giờ sau, tường thành Ngư Hà huyện đã hiện ra trước mắt.

Dương Cảnh ngẩng đầu nhìn lầu thành cao ngất, hít sâu một hơi, rảo bước nhanh hơn, hòa vào dòng người đang tiến vào thành.

Phía sau lưng, lưu dân vẫn đang lũ lượt kéo đến, tựa như một cơn thủy triều đen ngòm.

Vào đến trong thành, Dương Cảnh không hề dừng lại, men theo Chu Tước đại nhai, đi thẳng một mạch về phía Thông Nghĩa phường.Thừa Bình phường và Thông Nghĩa phường đều nằm sâu trong ngoại thành, sát ngay chân tường nội thành. So với các phường thị khác, nơi đây được triều đình phòng vệ nghiêm ngặt hơn, an ninh cũng tốt hơn nhiều.

Muốn đi từ cổng thành về Thông Nghĩa phường phải xuyên qua nhiều phường khác, trong đó có Quảng An phường.

Dương Cảnh vừa đặt chân vào địa giới Quảng An phường đã thấy đầu phố tụ tập không ít tráng hán. Tên nào tên nấy hông đeo trường đao, vẻ mặt hung tợn đi lại ngang dọc trong các ngõ hẻm.

Bước chân Dương Cảnh khẽ khựng lại, tai nghe thấy tiếng hai người bán hàng rong đang gánh hàng bên cạnh thì thầm bàn tán:

“Đám này là người của Nghĩa Khí bang phải không? Dạo này cứ cách ba hôm lại đến một lần, lật tung cả đống đổ nát của Đại Vận bang lên, chẳng biết là đang tìm cái gì.”

“Ai mà biết được, mấy cái bang phái này đều hỗn loạn lắm, tránh xa một chút kẻo vạ lây.”

“Ta có đứa biểu đệ trong Tứ Hải bang, nghe nó bảo Đại Vận bang bàn cứ quanh Vĩnh An phường bao năm nay, chắc chắn tàng trữ không ít của cải. Nghĩa Khí bang thắng rồi, dĩ nhiên là muốn kiếm chác một khoản.”

Trong lòng Dương Cảnh chợt đánh thót một cái, bước chân bất giác chậm lại.

Vàng bạc, lão sâm, 《Kinh Đào thối》... số tài vật hắn lục soát được từ chỗ Từ Thái và Đao Ba Lý, chẳng phải chính là gia sản giá trị nhất của Đại Vận bang hay sao?

Nghĩa Khí bang tốn bao công sức mới đánh sập được Đại Vận bang, không lý nào lại không để mắt tới những thứ này.

Hắn bất động thanh sắc, lùi dần ra rìa đám đông. Khóe mắt liếc qua đám bang chúng Nghĩa Khí bang, thấy kẻ cầm đầu là một gã độc nhãn, đang hậm hực lật tung một cánh cửa gỗ nát, miệng chửi bới không ngớt, xem ra hỏa khí trong người không nhỏ.

Bạn đang đọc [Dịch] Loạn Võ Từ Bái Nhập Võ Quán Bắt Đầu của Cảnh Toàn

Thông Tin Chương Truyện

  • Đăng bởi

    TruyenYY Pro

  • Phiên bản

    dịch

  • Thời gian

    11h ago

  • Lượt đọc

    84

  • Đọc chương VIP load siêu nhanh trên ứng dụng dành riêng cho iOS và Android. Nhấn vào link sau để tải ngay nhé!