Tiếp đó là 《thiên địa》, mới chỉ qua vài kỳ ngắn ngủi mà tà phong đã thổi tới. Gần đây đang thịnh hành việc nghiên cứu vạn vật vật tính, hơn nữa còn dần đưa toán học vào làm công cụ nghiên cứu, khiến Vệ Uyên đọc đến vô cùng vất vả, có cảm giác như đang gặm nhấm 《Hoang Giới Sơ Thám》.
Khốn nhất vẫn là tên Văn Quan Thiên kia. Gã còn cố ý viết hẳn một bài, tổng kết những công cụ toán học chủ yếu hiện nay, sau đó chỉ ra rằng số lượng các công cụ ấy vẫn còn quá ít, hơn nữa còn có những khoảng trống rộng lớn chưa được khai phá, cần phải nghiên cứu ra những công cụ toán học mới, như vậy mới có thể thúc đẩy cả giới học thuật tiến lên.
Trước khi đọc bài này, Vệ Uyên căn bản không biết trên đời lại có nhiều công cụ toán học đến thế. Vậy mà tên Văn Quan Thiên kia còn dám nói công cụ không đủ, vẫn cần ra sức phát triển?
Có đôi khi Vệ Uyên thật sự muốn nghiên cứu xem đầu óc của đám người như Văn Quan Thiên rốt cuộc lớn lên thế nào. Lần trước gã lấy khỉ đầu chó ra ví mình, chưa biết chừng thật sự không phải đang mắng người.