"Ngọ Điệp, Thanh Thu, cơ hội rèn luyện đầu tiên của các ngươi đến rồi."
"Điều tra cặn kẽ Lang Gia quốc, làm rõ mọi tội trạng của bọn chúng. Nếu tội ác tày trời không thể tha thứ, hai người các ngươi hãy san bằng hoàng đô Lang Gia, cứu Liên Nguyệt ra ngoài, có làm được không?"
Bên trong một nhã gian của trà lâu, Mạnh Khinh Chu chắp tay tựa lan can đứng đó, phóng tầm mắt về phía hoàng cung Lang Gia, ánh mắt thâm thúy mà lạnh lẽo, giọng nói cũng thấu xương.
Tô Thanh Thu đang móc bạc bồi thường tổn thất cho tửu lâu, nhìn chiếc túi tiền trống rỗng mà tức thì cảm thấy suy sụp. Còn chưa kịp kiến thức thiên hạ bao la thế nào, túi tiền đã sạch bóng hơn cả da mặt, hành tẩu giang hồ quả thực chẳng dễ dàng gì.