Chương 28: [Dịch] Mắt Mù Ở Rể, Phu Nhân Ta Là Nữ Đế Đương Triều

Nam chính

Phiên bản dịch 8747 chữ

Tần Phong Hỏa tiên phong tiến vào Táng Tiên sơn mạch, hàng trăm đạo phù văn kim quang mở đường. Vài sinh linh quỷ dị cùng sinh linh cấm khu gan to bằng trời định đánh lén, kết cục đều bị phù văn trên thánh chỉ oanh sát không còn mảnh vụn.

Tông chủ Bàn Sơn cảnh của một tông môn nọ bước ra khỏi động phủ, ngẩng đầu nhìn phù văn thánh chỉ lơ lửng trên không trung, trầm trồ kinh thán:

"Quả không hổ là tuyệt thế thiên tài thiên cổ hiếm có, tu vi của Nữ đế ngày càng thâm bất khả trắc."

Bên cạnh lão, một đầu đại yêu hóa hình cởi trần, hai tay khoanh trước ngực lên tiếng: "Vừa rồi có một sinh linh quỷ dị đạt đỉnh phong Bàn Sơn cảnh bị một đạo phù văn bắn chết. Chỉ là bút tích mà lại mang uy lực kinh thiên như thế, đủ sức trấn áp cả Táng Tiên sơn mạch, e rằng Nữ đế sắp chạm tới cảnh giới kia rồi."

Nhắc đến 'cảnh giới kia', trong mắt tu sĩ nhân tộc lộ rõ vẻ kỳ vọng, tràn đầy sự khao khát.

Trong giới tu tiên, Phúc Hải cảnh đã đủ sức hiệu triệu một phương, trở thành cự phách cấp bá chủ; Nguyệt Diệu cảnh có thể làm chủ một quốc gia, hoặc vô địch một cõi.

Còn Triêu Huy cảnh, căn bản là nghĩ cũng không dám nghĩ tới! Tại Đại Tấn, ngay cả những vị tông chủ đủ sức khai sơn lập phái, khi nhắc đến cũng chỉ dám dùng ba chữ 'cảnh giới kia' để gọi thay.

"Một đạo thánh chỉ trấn áp cấm khu, thật bá khí làm sao! Nếu không có gì bất trắc, Nữ đế sắp sửa viết nên một đoạn thần thoại vô địch rồi." Một vị đại năng cảm khái.

"Tuổi đời còn trẻ mà phong thái chẳng kém trích tiên, so với thiếu niên thần minh thời thượng cổ cũng không hề thua kém chút nào." Một thủ lĩnh dị tộc lên tiếng.

Khoảng nửa ngày sau.

Đại quân lục tục kéo đến Táng Tiên sơn mạch. Ba mươi ba chiếc ngự không thần châu lơ lửng giữa không trung, mấy chục vạn đại quân tu sĩ khoác hoàng kim giáp, tay cầm linh bảo, phân bố khắp trên trời dưới đất, kết thành một tòa đại trận viễn cổ bao phủ toàn bộ cấm khu.

Ngoài ra, còn có mấy chục tu sĩ Bàn Sơn cảnh cùng năm vị Phúc Hải cảnh, mỗi người dẫn theo một đội tinh nhuệ, tiến sâu vào cấm khu để dò xét.

Về phần Tần Phong Hỏa, hắn thi triển pháp thiên tượng địa, thời khắc giám sát cấm khu. Chỉ cần có bất kỳ dị động nào, trường kích sẽ lập tức vung lên, hung hăng trấn áp!

...

...

Cùng lúc đó.

Tận sâu trong Táng Tiên cấm khu, trên một ngọn thần sơn thái cổ nọ, trăm vạn đại quân đang dàn trận uy nghiêm, đại kỳ chữ "Triệu" tung bay phấp phới trong gió.

Triệu Dục Hoàn đang ở trên bờ vực bạo nộ. Xuyên qua đại trận ẩn nặc, lão gắt gao nhìn chằm chằm vào bóng người khổng lồ tựa như muốn chống đỡ cả đất trời kia, từ kẽ răng rít ra ba chữ: "Tần Phong Hỏa!"

"Kẻ nào có thể nói cho bổn vương biết, vì sao Tần Phong Hỏa lại dẫn đại quân bao vây cấm khu, thậm chí còn mang theo cả thánh chỉ của Nữ đế?!"

Rốt cuộc đã sai ở bước nào? Tựa như trong bóng tối vô hình luôn có một đôi mắt nhìn chằm chằm vào bọn họ, khiến toàn bộ mưu đồ đều phơi bày trước đôi mắt ấy.

Nếu không, sao Nữ đế có thể phát hiện ra bọn họ?

Trận thế này căn bản không giống như vừa truy ra tung tích, mà giống có kẻ đã mật báo hơn.

"Mạnh Khinh Chu! Nhất định là hắn!" Triệu Cấu nghiến chặt răng, hằn học nói.

"Vậy, lời đồn hắn là đương đại thánh nhân, cũng là thật sao?" Sắc mặt Triệu Dục Hoàn lạnh lẽo.

Triệu Cấu cúi đầu, nhỏ giọng thưa: "Trước đây nhi thần không để trong lòng, nhưng đến nước này... không thể không tin nữa rồi."

Có ai ngờ được, vị thánh nhân trong truyền thuyết có khả năng đoán biết chuyện thiên hạ, suy diễn thiên cơ, nhìn thấu tương lai và quá khứ, vậy mà lại thực sự tồn tại!

"Tốt! Tốt! Tốt!"

Triệu Dục Hoàn giận quá hóa cười, gằn từng chữ: "Tặc lão thiên đối xử bất công với bổn vương, để thánh nhân giáng lâm bên cạnh Nữ đế, nhưng bổn vương cứ không tin tà đấy! Trời muốn lấy mạng bổn vương, bổn vương liền đấu với trời!""Dù là Thánh nhân hay Nữ đế! Cũng đừng hòng ngăn cản bổn vương!"

Nhìn Thục vương đang chìm trong điên loạn, sắc mặt Triệu Cấu đắng chát, gã lại đưa mắt nhìn đội Kim Giáp thần binh cuồn cuộn rợp trời rợp đất kia.

Tâm trạng của Triệu Cấu lúc này quả thực không bút mực nào tả xiết.

"Rốt cuộc tại sao lại ra nông nỗi này? Ta mang thiên mệnh trong mình, đáng lẽ phải hưởng một đời vinh quang, thuận lợi đánh bại Đại Tấn, rồi ôm người đẹp về dinh, chém giết tình địch, sau đó nhất thống thiên hạ..."

"Cớ sao bây giờ lại biến thành kẻ đào tẩu rồi..."

Triệu Cấu hận đến thấu xương!

Mưu đồ vỡ lở, Thục vương và Nữ đế sắp sửa quyết một trận sinh tử tại Táng Tiên cấm khu. Gã mới chỉ có tu vi Đằng Vân cảnh, thời gian tích lũy thực lực quá ngắn, căn bản không chịu nổi dư ba từ cuộc sát phạt đỏ mắt của hai vị đại năng này.

Tương lai u ám hiện rõ mồn một ngay trước mắt.

Cùng lúc đó.

Đại Tấn vương triều, Tần phủ tại kinh thành.

Mạnh Khinh Chu thong thả nhấp ngụm trà, tay cầm một cuốn tiểu thuyết ngôn tình của thời đại này, lắng nghe Tô Thanh Thu bẩm báo.

"Theo tin tức mới nhất, Tần đại tướng quân đã tới Táng Tiên sơn mạch, dùng một đạo thánh chỉ trấn áp Táng Tiên cấm khu khiến chư quốc đều sôi sục. Có người suy đoán Nữ đế rất có thể sắp chạm tới Triêu Huy cảnh rồi."

"Đội Kim Giáp thần quân gồm ba mươi vạn tu sĩ cũng đã hội quân! Hiện đang ráo riết truy lùng tung tích của phản vương Triệu Dục Hoàn!"

Tô Thanh Thu nắm chặt một xấp thư trong tay, toàn bộ đều là tin tức từ biên giới truyền về. Khi bóc lá thư cuối cùng, nàng mừng rỡ kêu lên:

"Lão gia xấu xa, có tin tốt đây!"

"Một tên tướng lĩnh dưới trướng phản vương Triệu Dục Hoàn toan tính tập kích Kim Giáp đại quân, nhưng đã bị Tần đại tướng quân phát giác, một kích diệt sát!"

Mạnh Khinh Chu nghiêng đầu 'nhìn' về phía Ngọ Điệp đang quỳ rạp bên cạnh bóc quýt, cất lời:

"Phát hiện ra tung tích của phản vương, chứng minh Triệu Dục Hoàn đang trốn ở Táng Tiên sơn mạch. Ngươi có thể ở lại bên cạnh ta rồi. Sau này đừng tu luyện độc công nữa, rất dễ bị phản phệ."

Ngọ Điệp mỉm cười yêu kiều, trong lòng dâng lên niềm vui sướng. Nàng nhón lấy múi quýt đã bóc sạch vỏ, đưa đến tận môi Mạnh Khinh Chu, nhẹ nhàng nói: "Đa tạ lão gia."

Mạnh Khinh Chu há miệng ngậm lấy múi quýt, không ngờ ngón tay Ngọ Điệp lại dấn tới trước một chút, đầu ngón tay mềm mại khẽ chạm vào khóe môi hắn.

"Hi hi!" Ngọ Điệp ngậm lấy ngón tay, nở nụ cười tinh nghịch.

Thấy cảnh này, Tô Thanh Thu liền không chịu để yên. Nàng liếc nhìn vóc dáng đẫy đà kiêu hãnh của con hồ ly tinh kia, hừ giọng:

"Lão gia! Ả ta đang quyến rũ ngài kìa!"

"Ây!" Mạnh Khinh Chu xua xua tay, nói: "Nói quá rồi, tiểu đồng chí, ngươi nhạy cảm quá đấy."

Ngọ Điệp khẽ hếch cằm đầy vẻ khiêu khích, lại nhón lấy một quả nho, nhẹ nhàng đút vào miệng Mạnh Khinh Chu.

Tô Thanh Thu dậm chân, gắt lên: "Đồ thuộc hạ của phản vương, hiềm nghi trên người ngươi còn chưa rửa sạch đâu, đừng có mà ngông cuồng!"

"Ta ngông cuồng chỗ nào chứ?" Ngọ Điệp cất giọng điệu sở sở đáng thương, bĩu môi tủi thân: "Nô gia cảm tạ đại ân đại đức của tiên sinh, cam tâm tình nguyện làm nô làm tỳ, xưa nay luôn an phận thủ thường, chẳng hiểu sao Tô tỷ tỷ lại cứ vu oan cho nô tỳ như thế."

Mạnh Khinh Chu trong lòng cười thầm, nhưng sắc mặt vẫn bình thản như thường, cất lời:

"Thanh Thu, đừng bắt nạt Ngọ Điệp muội muội. Nàng ấy mới đến, nhiều quy củ còn chưa hiểu, ngươi nhường nhịn một chút đi."

Tô Thanh Thu tức đến mức khuôn mặt xinh đẹp tái xanh, hậm hực quay người đi. Nhưng ngẫm lại, nếu cứ thế bỏ đi thì chẳng phải là nhận thua sao?

Đồ trà xanh đáng chết!

Bổn tiên tử sao có thể thua một ả như thế này được!

Nghĩ tới đây, Tô Thanh Thu liền học theo, quỳ rạp xuống bên kia của Mạnh Khinh Chu, nhón lấy một quả dâu tây đút vào miệng hắn: "Lão gia, ăn dâu tây của ta này!"

Ngọ Điệp không chịu thua kém, liền đút thêm một quả nho: "Lão gia, ăn nho của nô gia này!"Tô Thanh Thu trừng mắt lườm Ngọ Điệp, đút một quả anh đào tới: "Lão gia, ăn anh đào của ta này!"

"Ăn cam của thiếp này!"

"Ăn chuối của ta này!"

"Ăn mướp đắng của thiếp này!"

...

Mạnh Khinh Chu vốn chỉ định ngồi xem kịch hay, rốt cuộc cũng nhận ra tình hình có vẻ bất ổn. Miệng hắn bị nhét đầy ứ hoa quả, chỉ đành ậm ừ xua tay: "Đừ... đừng, ta ăn khôn nổi nựa rầu!"

Đúng lúc này, Đông Phương Lưu Ly trở về. Nàng vừa bước qua cửa đã thấy hai nữ nhân đang quỳ gối hai bên người Mạnh Khinh Chu, tranh nhau đút hoa quả cho hắn.

Đông Phương Lưu Ly khoanh tay trước ngực, tựa người vào khung cửa, cười khẩy nói:

"Mạnh thị lang thật có diễm phúc, hay là để ta tới hầu hạ ngài luôn nhé? Dù sao chức quan của ngài bây giờ còn lớn hơn cả ta, cứ tiếp tục làm một kẻ ở rể thì thiệt thòi cho ngài quá, ngài thấy có đúng không?"

Mạnh Khinh Chu đâu phải kẻ ngốc nghếch thiếu tinh tế, hắn lập tức nghe ra luồng hàn khí trong lời nói của Đông Phương Lưu Ly. Hắn vội vàng đẩy hai nữ nhân ra, ngồi thẳng lưng ngay ngắn, làm ra vẻ thản nhiên đáp:

"Hầu hạ gì chứ, không cần đâu. Nàng cũng mệt mỏi cả ngày rồi, chi bằng để ta xoa bóp cho nàng nhé?"

Bạn đang đọc [Dịch] Mắt Mù Ở Rể, Phu Nhân Ta Là Nữ Đế Đương Triều của Hoàng Qua Quân

Thông Tin Chương Truyện

  • Đăng bởi

    TruyenYY Pro

  • Phiên bản

    dịch

  • Thời gian

    1d ago

  • Lượt đọc

    18

  • Đọc chương VIP load siêu nhanh trên ứng dụng dành riêng cho iOS và Android. Nhấn vào link sau để tải ngay nhé!