Chương 8: [Dịch] Mắt Mù Ở Rể, Phu Nhân Ta Là Nữ Đế Đương Triều

Vậy thì dẫn nàng đi cưỡi ngựa gỗ quay

Phiên bản dịch 9506 chữ

—— Ting! Đả kích thành công thiên mệnh nam chính Triệu Cấu, trừ 500 điểm khí vận của hắn.]

—— [Thiên mệnh nam chính Triệu Cấu, điểm khí vận: 4000 - 500 = 3500.]

—— [Nhận được phần thưởng thứ nhất: Linh thảo thiên phẩm - cửu dương chí tâm liên.

—— [Nhận được phần thưởng thứ hai: Một trăm cân thức ăn cho chó tiên phẩm (thơm ngon bổ rẻ, liếm cẩu ăn xong khen nức nở, thần thú ăn vào cũng phải ngoáy đuôi).]

Mạnh Khinh Chu đang nằm ườn trên ghế phơi nắng, ném linh đan địa phẩm vào miệng như ăn kẹo không mất tiền, bên tai chợt vang lên tiếng hệ thống thông báo.

Hắn giật bắn mình, tiện tay ném luôn viên linh đan địa phẩm đang cầm vào chuồng cho gà ăn.

"Ý gì đây? Thiên mệnh nam chính bị đả kích thì liên quan nửa xu quan hệ gì tới ta?"

"Cớ sao lại thưởng cho ta?"

Mạnh Khinh Chu ngơ ngác, đầu óc hoang mang tột độ.

Ngẫm nghĩ hồi lâu, hắn mới rút ra được một kết luận.

Đó là, chỉ cần Triệu Cấu bị đả kích, khiến tên 'Long Ngạo Thiên' này hết dám 'ngạo', hắn sẽ nhận được phần thưởng.

"Vị hảo tâm nào bức hại Triệu Cấu ơi, trước kia ta hiểu lầm ngươi rồi, bây giờ ta chân thành xin lỗi, ngươi đúng là người tốt."

Mạnh Khinh Chu thầm phát thẻ người tốt cho vị ân nhân vô danh kia, rồi rưng rưng nhận lấy phần thưởng hệ thống.

Nhìn lại phần thưởng một lượt, Mạnh Khinh Chu chép miệng, lập tức cụt hứng.

Lại là một đống đồ bỏ đi.

Cửu dương chí tâm liên thiên phẩm tuy là bảo vật, nhưng với hắn lại chẳng có tác dụng gì.

Một trăm cân thức ăn cho chó tiên phẩm kia càng làm hắn muốn chửi thề. Tiên phẩm đấy! Hắn điểm danh ròng rã ba năm trời mới ra được một món tiên phẩm, cho chó ăn chẳng phải quá phí phạm của trời sao!

"Cửu dương chí tâm liên... nghe quen tai thật." Mạnh Khinh Chu xoa cằm, chợt nhớ ra vì sao lại thấy quen thuộc.

Theo thiết lập của tiểu thuyết nguyên tác, Nữ đế vì củng cố đế vị mà không tiếc dấn thân vào Cực Âm thiên trì vạn năm tu luyện. Tuy thành công bứt phá Nguyệt Diệu cảnh, nhưng nàng cũng vì thế mà mắc phải hàn tật, hằng đêm phải chịu đựng nỗi đau âm hàn thấu xương.

Cửu dương chí tâm liên chính là linh thảo thiên phẩm duy nhất có thể chữa dứt điểm hàn tật cho Nữ đế.

Nữ đế chịu trăm cay nghìn đắng cũng chẳng thể tìm ra.

"Dâng cho Nữ đế thì trăm hại vô lợi, lại dễ bị cuốn vào mạch truyện chính, chi bằng để thê tử nhà mình dùng."

Cửu dương chí tâm liên diệu dụng vô cùng, Đông Phương Lưu Ly chỉ là người phàm, sau khi dùng, ít nhất cũng kéo dài thọ nguyên được trăm năm.

Nghĩ là làm.

Mạnh Khinh Chu lấy cửu dương chí tâm liên từ kho hệ thống ra, ngắt một cánh hoa giã nát thành nước, sau đó cho vào Vạn Thú oa ninh nấu. Hắn thêm vào vài loại dược liệu trung hòa, giúp tính dược bạo liệt trở nên dịu nhẹ hơn.

Cùng lúc đó.

Tại Càn Khôn cung.

Nữ đế ngồi trước án thư, ngón tay khẽ day mi tâm, ném xấp mật thư tình báo sang một bên.

Trụ quốc đại tướng quân Tần Phong Hỏa vốn là thân thích họ hàng của Nữ đế.

Tần Phong Hỏa nghe tin lập tức chạy tới, vừa biết chuyện liền trợn tròn mắt hổ, tức giận quát:

"Quả không ngoài dự đoán của lão phu, lão tặc Triệu Dục Hoàn này đúng là bao tàng họa tâm, giả vờ đưa tiểu nhi Triệu Cấu tới kinh thành, vậy mà chỉ là một cỗ hóa thân!"

"Bệ hạ, xin hãy để lão thần dẫn binh mã đi thảo phạt tên nghịch tặc này!"Vừa rồi, nữ đế đích thân đến Hình Bộ đại lao, phát hiện Triệu Cấu bị giam ở nơi sâu nhất trong Thiên tự hiệu đại lao đã không còn chút sinh cơ nào.

Nàng tỉ mỉ kiểm tra mới dám khẳng định, Triệu Cấu chết trong đại lao chỉ là một cỗ hóa thân!

Cho đến tận lúc này, những lời tiên đoán của Mạnh Khinh Chu đã lần lượt ứng nghiệm.

Đông Phương Lưu Ly buộc phải tin rằng, Triệu Dục Hoàn - kẻ vốn chưa từng được nàng để mắt tới, lại chính là chướng ngại lớn nhất trên con đường thống nhất thiên hạ của mình.

"Hoàng thúc, thúc cứ lui về nghỉ ngơi trước đi, trẫm tự có đối sách." Đông Phương Lưu Ly thản nhiên nói.

Tần Phong Hỏa sốt ruột đi đi lại lại, trong đầu bất giác hiện lên một bóng người, không kìm được thốt lên:

"Hay là... hỏi thử đế quân xem ngài ấy có kế sách dẹp loạn nào không?"

Đông Phương Lưu Ly đắn đo một hồi, cuối cùng vẫn lắc đầu: "Để sau hẵng hay."

Đúng lúc này.

"Báo!" Một viên tướng sĩ bước chân vội vã, lảo đảo xông vào Càn Khôn điện, quỳ rạp xuống đất, lớn tiếng bẩm báo:

"Bệ hạ!"

"Khắp nơi trong Đại Tấn đồng loạt gửi khẩn báo, đã có ba mươi hai quận, một trăm lẻ tám huyện thành đột nhiên xuất hiện lượng lớn giặc cướp! Tổng số vượt quá mười vạn, trị an ở rất nhiều huyện thành đã hoàn toàn tê liệt!!"

Vừa nói, viên tướng sĩ vừa dâng ngọc giản khẩn báo lên.

Thế giới này tuy không có khoa học kỹ thuật, nhưng lại là thịnh thế người người tu tiên, sở hữu vô số thủ đoạn siêu phàm, việc truyền tin ngàn dặm hay thậm chí vạn dặm đều không thành vấn đề.

Nạn giặc cướp vừa mới bùng phát, tấu báo đã lập tức nằm gọn trong tay Đông Phương Lưu Ly.

"Hừ!"

Đông Phương Lưu Ly lướt mắt nhìn qua, tiện tay ném ngọc giản lên án thư, khinh miệt cười lạnh:

"Quả nhiên đã bị đế quân nói trúng, Triệu Dục Hoàn đã lôi kéo hơn phân nửa quan lại cấp quận huyện trong cả nước, nếu không nạn giặc cướp làm sao có thể đột ngột bùng phát như vậy."

"Cũng chẳng có đám cướp nào lại không biết sống chết, rầm rộ tập hợp tới mười vạn người, tuyệt đại đa số lại là người tu hành, nhắm thẳng vào kho binh khí, kho lương, Tàng Bảo lâu của các thành trì lớn mà cướp bóc."

"Triệu Dục Hoàn, là trẫm đã đánh giá thấp ngươi rồi."

Nếu không nhờ Mạnh Khinh Chu đã tiên đoán từ trước, Đông Phương Lưu Ly lúc này e rằng cũng hoàn toàn mờ mịt không rõ ngọn ngành.

Nàng sẽ không dễ dàng nghi ngờ lên đầu đám quan lại quận huyện kia, càng không coi trọng Triệu Dục Hoàn. Nếu cứ để mặc cho lão tiếp tục phát triển thế lực, e rằng thật sự sẽ ứng nghiệm lời tiên đoán của Mạnh Khinh Chu — Quốc vận Đại Tấn vẫn còn, chỉ là người thống nhất thiên hạ này, không còn mang họ Tần nữa!

Đông Phương Lưu Ly nhắm hờ đôi mắt, một lúc lâu sau mới từ từ mở ra, ánh mắt tràn ngập sát ý lạnh lẽo:

"Hoàng thúc, thúc hãy đích thân đi một chuyến, tập trung vào những thành trì đang có nạn giặc cướp. Triệt để điều tra các quan lại từ thất phẩm trở lên như Quận thủ, Huyện lệnh, Tuần phủ sứ... Kẻ nào dám chống đối không phối hợp, trực tiếp sưu hồn!"

"Kẻ nào dám thông đồng với địch, sao gia diệt tộc!"

"Ngoài ra, phát hịch văn chiêu cáo thiên hạ, cứ nói Thục vương Triệu Dục Hoàn mưu đồ phản loạn, ám sát Thủ phụ Giang Thương Hải bất thành, nay lại kích động nạn giặc cướp, làm nhiễu loạn dân sinh!"

Lời này vừa thốt ra, ngay cả người nổi tiếng nóng nảy như Tần Phong Hỏa cũng phải nghẹn họng, nghe mà sửng sốt ngây người:

"Bệ hạ, làm vậy... liệu có quá hưng sư động chúng rồi chăng?"

Đông Phương Lưu Ly bật cười, nụ cười khát máu mà lạnh lẽo: "Triệu Dục Hoàn đinh ninh rằng trẫm sẽ không để mắt tới lão, nên mới dám ngông cuồng không kiêng nể gì như thế. Nếu trẫm không quyết đoán một chút, tàn nhẫn một chút, chẳng phải sẽ trúng ngay mưu kế của Thục vương sao?"

Nàng đứng dậy, đưa mắt nhìn về hướng Kim Triêu thôn, thản nhiên nói:

"Lui xuống đi, trẫm phải đi gặp đế quân một chuyến."

Dứt lời, nữ đế trong bộ hoàng bào màu đỏ thắm thoắt cái đã biến mất khỏi Càn Khôn cung.

Kim Triêu thôn, Thái Cực điện.Mạnh Khinh Chu nấu xong một bát cháo thuốc. Tuy chỉ là một bát nhỏ, nhưng bên trong ít nhất cũng có đến bốn, năm loại linh thảo thiên phẩm, lại thêm một vị cửu dương chí tâm liên thế gian khó tìm.

Chỉ xét riêng giá trị, bát cháo này đã đủ để mua đứt một tòa thành trì cỡ vừa và nhỏ!

"Chết dở, ta đâu biết Lưu Ly sống ở chỗ nào." Mạnh Khinh Chu bưng bát cháo, vỗ nhẹ lên trán.

Bất chợt, một làn gió mát thổi tới làm cành liễu khẽ đung đưa. Kèm theo một tiếng "két", cánh cổng viện đã được đẩy ra từ bên ngoài.

Đông Phương Lưu Ly môi thoáng nét cười, cất lời: "Mới nửa ngày không gặp, phu quân đã nhớ ta rồi sao?"

Mạnh Khinh Chu nhướng mày, biết nữ nhân này đang cố tình trêu chọc mình, bèn tươi cười bưng bát cháo đưa tới trước mặt nàng:

"Nàng về rồi à, lại đây, ăn bát cháo cho ấm người, xua tan mệt mỏi đi."

Cảnh tượng này hệt như cuộc sống thường nhật của đôi phu thê trẻ. Người trượng phu đi làm lụng cả ngày, lê tấm thân mệt mỏi rã rời đẩy cửa bước vào, vừa vào nhà đã thấy cô thê tử nhỏ xinh đẹp, da trắng chân dài đang đeo tạp dề, xào nấu xong xuôi cơm canh, ngoái đầu lại bảo:

"Mau đi rửa tay rồi vào ăn cơm."

Bình dị mà ấm áp, êm đềm nhẹ nhàng, nhưng lại là niềm hạnh phúc mà biết bao người có nằm mơ cũng khó lòng tìm được.

Khóe môi Mạnh Khinh Chu khẽ nhếch lên, thầm nghĩ: Non lắm, thế mà cũng đòi trêu chọc ta sao?

Không biết kiếp trước ca ca đây được mệnh danh là Tổ sư gia tình trường à?

Có một câu nói rất hay: Nếu nàng chưa trải sự đời, hãy đưa nàng đi ngắm nhìn thế gian phồn hoa; còn nếu nàng đã nếm đủ tang thương nhân thế, hãy đưa nàng đi chơi vòng quay ngựa gỗ.

Đông Phương Lưu Ly ngẩn người, nhìn bát cháo được đưa tới, rồi lại nhìn sang Mạnh Khinh Chu với dải lụa đen che mắt, khí chất thanh tao. Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, trái tim nàng dường như đã bị đánh trúng.

Hồi lâu sau, Đông Phương Lưu Ly mới lặng lẽ nhận lấy bát cháo, khẽ nhấp một ngụm. Chợt, đôi mắt nàng mở to kinh ngạc:

"Ưm!!"

"Đây là..."

Ầm!!!

Trong lòng Đông Phương Lưu Ly dâng lên sóng to gió lớn: Cửu dương chí tâm liên!

Cảm giác này hệt như thứ mà bản thân đã khổ công tìm kiếm suốt nhiều năm trong vô vọng, chợt ngoảnh đầu lại, phát hiện nó đã hóa thành một bát cháo thanh đạm, được người ấy nâng niu trên tay, rồi cứ thế bình thản đưa tới trước mặt mình.

Đông Phương Lưu Ly nhấm nháp từng ngụm cháo nhỏ, tâm trạng phiền muộn nãy giờ trong chớp mắt liền tan biến, thay vào đó là sự thư thái, nhẹ nhõm.

Bạn đang đọc [Dịch] Mắt Mù Ở Rể, Phu Nhân Ta Là Nữ Đế Đương Triều của Hoàng Qua Quân

Thông Tin Chương Truyện

  • Đăng bởi

    TruyenYY Pro

  • Phiên bản

    dịch

  • Thời gian

    1d ago

  • Lượt đọc

    90

  • Đọc chương VIP load siêu nhanh trên ứng dụng dành riêng cho iOS và Android. Nhấn vào link sau để tải ngay nhé!