Cổ họng giật giật mấy cái, cuối cùng hắn vẫn không nói ra nỗi lo về tương lai.Thay vào đó, hắn chỉ im lặng nhìn chằm chằm vào John, một lúc lâu sau mới từ từ đứng dậy.
Như thể đã đưa ra quyết định nào đó, Balnabo hít sâu một hơi, đôi mắt xanh biếc lóe lên vẻ kiên quyết.
Sau đó, hắn quỳ một gối xuống trước mặt vị chỉ huy gần như ngông cuồng này – người lần đầu tiên khiến hắn nảy sinh ý muốn đi theo cho đến ngày tàn của sinh mệnh, để với tư cách là một người tùy tùng, hắn có thể chứng kiến cấp trên của mình đạt được vinh quang tột đỉnh, hoặc đón nhận một thất bại đáng tiếc. Hắn cúi thấp chiếc đầu kiêu hãnh, tay phải đặt lên vai trái, thực hiện nghi thức tuyên thệ trung thành cao nhất của thời Trung Cổ.
Rồi hắn ngước nhìn bóng dáng phía trước với thái độ kính trọng chưa từng có và cất giọng trầm khàn: