Mọi người cúi đầu nhìn vùng xám trắng vô tận dưới chân, trong lòng chợt dâng lên một luồng hàn ý khó tả.
Nơi bọn họ đang đứng lúc này chính là một bình nguyên được lát bằng vô số thi cốt.
Đóa Đóa theo bản năng ôm chặt lấy tiểu hồ ly, nó cũng rúc sâu vào ngực nàng, cảnh giác nhìn quanh.
Hàn Tuyết Nhi lại tỏ vẻ chẳng hề bận tâm, thậm chí còn dùng chân đá đá mấy viên sỏi trên mặt đất: