Nửa khắc sau, tiếng gầm giận dữ của hòa thượng kia cùng tiếng kêu thảm thiết của đồng bạn mơ hồ truyền đến, rồi cuối cùng đột ngột im bặt.
“Tội tình gì phải chuốc khổ vào thân.” Đào nương tử chứng kiến cảnh này, không khỏi lắc đầu, “Chúng ta có Hư Ngôn đạo hữu chỉ điểm nên mới có thể bình an đi qua, các ngươi dựa vào đâu mà nghĩ mình tài giỏi hơn chúng ta chứ?”
Tuân tiên sinh lại khuyên: “Mỗi người có số mệnh riêng, chớ nói nhiều lời.” Ngay sau đó, ông liền thỉnh giáo Trần Thanh xem đoạn đường phía trước nên đi thế nào.
Thoa chu dần khuất bóng phía xa.