Tuyết bên ngoài hoàng cung rơi ngày một dày. Những bông tuyết lớn tựa lông ngỗng đậu trên mũ ô sa và triều phục của văn võ bá quan, chẳng mấy chốc đã tích lại thành một lớp mỏng.
Bá quan đứng xếp hàng chỉnh tề, nhưng lại thiếu đi vẻ trang nghiêm ngày thường. Ai nấy đều co ro rụt cổ, song ánh mắt vẫn dán chặt vào cánh cửa cung đang đóng kín mít.
Tướng sĩ Cấm quân tay lăm lăm trường thương, giáp trụ phủ đầy tuyết trắng, trấn giữ cửa cung nghiêm ngặt. Mặc cho ai tiến lên giao thiệp, bọn họ cũng chỉ lặp lại đúng một câu:
“Phụng mệnh, cửa cung phong tỏa, bất luận kẻ nào cũng không được phép ra vào!”