“Tiểu Phàm tử, ngươi không sao thì tốt quá rồi! Tam thúc vì lo lắng cho ngươi mà từ lúc chúng ta hợp binh đến nay, chưa từng nghỉ ngơi lấy một ngày!”
Ninh Vĩnh Thắng liếc nhìn Ninh Vĩnh Bình đang mang đôi mắt thâm quầng như gấu trúc, không kìm được tiếng thở dài.
Cự Bắc thành cách Kinh đô xa hơn Bị Uy Quan của hắn rất nhiều.
Vậy mà khi hắn đến điểm hẹn, Ninh Vĩnh Bình đã ở đó nghỉ ngơi được trọn một ngày...