"Không cần phải cảm tạ." Nghê Trạm phất tay, cất tiếng cười lớn: "Ta và Sở huynh vừa gặp đã như quen thân từ lâu. Thanh Đồng Thiên cắm rễ ở Vô Uyên thời gian quá ngắn, nhiều bề còn thiếu thốn, ta giúp đỡ một tay cũng là lẽ đương nhiên."
Bất kể lời này là thật hay giả, ít nhất Sở Lăng Uyên nghe xong cũng cảm thấy vô cùng lọt tai.
Mặc dù đối phương tỏ ý không cần cảm tạ, nhưng Tô Thần vẫn rất biết điều cam đoan: "Xin Nghê thiên chủ yên tâm, ơn đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi này, Tô Thần tuyệt đối không dám quên."
Có thể báo đáp được bao nhiêu thì chẳng ai nói trước được, nhưng đối với lúc này mà nói, một câu này của Tô Thần đã là đủ với Nghê Trạm rồi.