Chương 33: [Dịch] Nghề Nghiệp Của Ta Quá Có Cá Tính

Hồ Tường

Phiên bản dịch 7941 chữ

Hai người đi đến rìa doanh địa, Hồ Tường móc ra một chiếc hộp sắt, rút một điếu thuốc lá thon dài bọc trong lớp giấy màu nâu xám.

Thấy Tô Thần lắc đầu, hắn mới nhét điếu thuốc vào miệng. Ngón cái bùng lên ngọn lửa, hắn rít một hơi thật sâu, đốm lửa ở đầu điếu thuốc càng thêm sáng rực.

Phả ra một vòng khói, hắn mới thong thả nói: “Phụ thân của Chu Tông là Chu Hiển, giữ chức nội chính sảnh trưởng, chúng ta sắp gặp rắc rối lớn rồi.”

“Ông ta nên đi tìm thanh lân sư mới phải.” Tô Thần nhíu mày.

Hồ Tường bất đắc dĩ nói: “Ông ta không tìm được thanh lân sư, cho nên chỉ có thể tìm chúng ta thôi.”

“Ông ta sẽ oán hận tại sao chúng ta không ra tay sớm hơn, sẽ trách cứ tại sao chúng ta không bảo vệ nhi tử của ông ta.”

“Lúc đó, ta đang đối đầu với thủ lĩnh, miễn cưỡng có thể viện cớ, nhưng ngươi và Chu Tông lại có xích mích. Ông ta tuyệt đối sẽ không dễ dàng buông tha cho ngươi đâu. Cho dù không phải ngươi âm thầm ra tay thì đã sao? Loại người như bọn họ vốn chẳng thèm quan tâm đến chứng cứ.”

Ánh mắt Tô Thần khẽ động, không tiếp tục chủ đề này nữa mà hỏi: “Ai sai ngươi ra tay?”

Động tác của Hồ Tường hơi khựng lại, điếu thuốc ngậm trong miệng lượn lờ khói bay. Dường như hắn không ngờ Tô Thần lại hỏi thẳng thừng đến thế.

Tô Thần nghiêng đầu nhìn sang: “Im lặng, đây là câu trả lời của ngươi sao?”

“Tề Xuyên...” Môi Hồ Tường khẽ mấp máy, thốt ra một cái tên.

“À... thì ra là khổ chủ.” Tô Thần cũng không quá bất ngờ, ngẫm nghĩ một chút rồi lại hỏi: “Hắn ra giá bao nhiêu để mua mạng ta?”

“Manh mối về vụ yểm châu...”

“Chỉ là một manh mối thôi sao?” Tô Thần ngạc nhiên.

“Manh mối này đối với ta rất quan trọng, có lẽ nó sẽ giúp thê tử của ta tỉnh lại.” Hồ Tường dụi tắt điếu thuốc trên tay, ánh mắt lộ ra vẻ hoài niệm.

“Si tình đến vậy sao?” Tô Thần khá bất ngờ liếc nhìn hắn, chuyển chủ đề hỏi: “Vậy trước đó tại sao ngươi lại đặc biệt chiếu cố ta?”

Sắc mặt Hồ Tường có chút mất tự nhiên, đáp: “Có lẽ là... áy náy.”

“Áy náy?” Tô Thần nhếch miệng cười. Đáp án này thật sự nằm ngoài dự liệu của hắn: “Ta còn tưởng ngươi sẽ trả lời là để khiến ta lơi lỏng cảnh giác chứ.”

“Trước kia, ta chưa từng làm loại chuyện này...” Hồ Tường biện bạch. Có lẽ vì xác nhận hành động của Tề Xuyên đã thất bại, gánh nặng trong lòng hắn ngược lại vơi đi phần nào.

“Ta không quan tâm...” Tô Thần ngắt lời: “Quá trình đấu tranh tâm lý của ngươi ra sao, ta không muốn biết, ngươi cũng chẳng cần thiết phải kể cho ta nghe.”

Hồ Tường cười khổ: “Đúng vậy, nói gì đi nữa thì ta cũng đã nhúng tay vào, ngươi oán hận ta cũng là lẽ thường tình.”

“Oán hận?” Tô Thần ném cho hắn một ánh nhìn kỳ quái: “Ai nói ta oán hận ngươi?”

“Ngươi nhận tiền của người ta, thay người ta tiêu tai giải nạn, ta có thể hiểu được.” Tô Thần kiên nhẫn giải thích: “Nếu có kẻ đưa cho ta một cái giá không thể chối từ, ta cũng sẽ không chút do dự mà ra tay với ngươi.”

Hồ Tường trợn mắt há hốc mồm. Tư duy của lưu dân đều sắc bén đến vậy sao?

“Chỉ có điều, ngươi thất bại rồi, cho nên phải trả nợ.” Tô Thần mỉm cười nói.

Đầu óc Hồ Tường rối bời, hắn lại dè dặt thăm dò: “Nếu ta... quỵt nợ thì sao?”

Tô Thần cười híp mắt nhìn hắn: “Vậy thì nửa đời sau, chỉ cần ta còn sống, ta sẽ luôn nhắm vào thê tử của ngươi.”

Đáy lòng Hồ Tường run lên, một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng.

Tô Thần khẽ cười: “Sau này đừng bao giờ phơi bày điểm yếu của mình cho một kẻ chưa rõ là bạn hay thù, cho dù ngươi chỉ muốn làm như vậy để trông có vẻ thành thật hơn.”"Đương nhiên, ngươi vẫn còn cơ hội. Bây giờ ra tay giết ta đi."

Hồ Tường theo bản năng liếc nhìn đội ngũ lớn cách đó không xa ở phía sau. Lúc này thỉnh thoảng vẫn có người ngoái nhìn sang, Bạch Phong Tịch lại càng chăm chú nhìn không chớp mắt.

Hồ Tường cười khổ lắc đầu: "Tiểu huynh đệ, đừng trêu đùa ta nữa."

Hồ Tường hoàn toàn nhận thua. Vốn dĩ vụ hãm hại lần này đã khiến trong lòng hắn luôn thấp thỏm không yên.

"Đi thôi, bên kia xử lý chắc cũng hòm hòm rồi..."

Hiệu suất làm việc của tuần thành vệ rất cao, thi thể đã được chất đống sang một bên, doanh địa vốn hỗn loạn nay đã trở lại ngăn nắp, trật tự.

Thấy hai người Tô Thần quay lại, ánh mắt của mọi người vẫn mang vẻ phức tạp. Đống thi thể chất cao như núi nhỏ bên cạnh không ngừng nhắc nhở bọn họ rằng, mọi chuyện vừa xảy ra hoàn toàn không phải là một giấc mơ.

"Tô Thần ca ca, đây là lều của huynh phải không..." Thẩm Doanh Nhi sán lại gần, hai tay ôm một chiếc lều bạt màu vàng đất, cố tình ưỡn ngực lên. Chẳng biết lúc nãy xảy ra chiến đấu nàng ta đã trốn ở xó xỉnh nào.

Y phục trên người nàng ta hơi rách rưới, đôi mắt đỏ hoe, làm ra vẻ đáng thương nhìn về phía Tô Thần.

"Muốn à? Tặng ngươi đấy." Tô Thần hờ hững đáp.

"Không phải, muội..." Thẩm Doanh Nhi nhìn Tô Thần cứ thế đi thẳng lướt qua mình, trong lòng thầm hối hận sao trước đây không bồi đắp tình cảm với hắn nhiều hơn.

"Ngươi định xử lý đống thi thể này thế nào?" Hồ Tường đi bên cạnh lên tiếng hỏi, "Đây là chiến lợi phẩm của ngươi, theo lệ thường, ngươi sẽ nhận được năm thành lợi nhuận bán ra."

Hắn lập tức giải thích thêm: "Bởi vì việc xử lý, đóng gói và vận chuyển những thứ này đều cần tuần thành vệ nhúng tay vào, thế nên phải chia cho bọn họ một phần."

Đây là quy tắc ngầm, Tô Thần cũng không ý kiến gì, gật đầu nói: "Ngươi cứ liệu mà làm đi."

"Thế này đi..." Hồ Tường ngẫm nghĩ một lát rồi nói tiếp: "Lần này số lượng thi thể khá lớn, nhân thủ của chúng ta lại không đủ. Trước mắt cứ giữ lại một phần làm lương thực tiêu thụ dần, đợi khi trở về thành sẽ quy đổi thành tiền trả cho ngươi."

"Được." Hai người vừa chốt xong, đám học sinh đang băng bó nghỉ ngơi xung quanh không khỏi phóng tới những ánh mắt đầy ngưỡng mộ.

Bình thường Hồ Tường động một tí là quát mắng, lời lẽ cực kỳ khó nghe, đây là lần đầu tiên bọn họ thấy hắn dùng giọng điệu thương lượng với người khác như vậy.

Hồ Tường lại dặn dò thêm vài câu. Lần này hắn không hề trách mắng biểu hiện hoảng loạn của các học sinh trong lúc chiến đấu, ngược lại còn lên tiếng an ủi và khích lệ, khiến cõi lòng không ít người cảm thấy dễ chịu hơn hẳn.

"Hôm nay, học sinh không cần canh đêm nữa, tất cả đi nghỉ ngơi đi. Phạm vi canh gác thu hẹp lại một nửa, ta sẽ đích thân đi tuần tra." Cuối cùng, Hồ Tường hạ lệnh.

Hắn quả thực là một người rất có năng lực. Trận chiến kết thúc chưa đầy nửa canh giờ, doanh địa đã được dọn dẹp đâu vào đấy. Các học sinh đều đã đi nghỉ ngơi, từ trong không ít lều bạt thỉnh thoảng lại truyền ra tiếng nức nở khe khẽ.

Trận chiến vừa rồi cũng khiến Tô Thần cảm thấy hơi mệt mỏi. Hắn tìm bộ phận hậu cần xin một chiếc lều, nhưng dựng xong xuôi rồi lại trằn trọc mãi không sao ngủ được.

Hắn vẫn chưa thể hoàn toàn buông lỏng cảnh giác với Hồ Tường.

...

Nửa đêm về sáng, trong doanh địa tĩnh mịch không một tiếng động. Một bóng người lén lút chui ra khỏi lều, đi về phía góc khuất của doanh trại, nơi đó đang đặt một cỗ thi thể được bọc lại kín mít.

Xoẹt...

Hắn cẩn thận kéo khóa túi đựng xác. Bên trong, Chu Tông chỉ còn lại nửa cái đầu đang trợn trừng con mắt độc nhất.

Kẻ đó thò tay lên thi thể mò mẫm tìm kiếm thứ gì đó, động tác vô cùng vội vã: "Ở đâu, rốt cuộc là ở đâu..."

"Thang Thần, ngươi đang làm gì đó?" Phía sau đột ngột vang lên một giọng nói.

Bóng người đang mò mẫm thi thể trên mặt đất chợt cứng đờ, dè dặt xoay người lại: "Đội... đội trưởng, ngài không phải đang đi tuần tra bên ngoài sao?""Ta hỏi, ngươi đang làm gì?" Hồ Tường lạnh lùng cất giọng.

"Ta... ta nghe thấy bên này có động tĩnh nên qua xem thử..." Thang Thần nuốt khan, nhỏ giọng giải thích.

"Thi thể thì làm gì có động tĩnh?" Vẻ mặt Hồ Tường lạnh tanh, ném ra một đôi thiết khảo, "Tự khóa mình lại đi."

Thang Thần biến sắc, vội vàng nói: "Đội trưởng, ta thật sự chỉ qua đây xem thử thôi."

"Đừng để ta phải động thủ." Hồ Tường tiến lên một bước, không khí xung quanh bắt đầu nóng dần lên.

Thang Thần hết cách, đành phải nhặt đôi thiết khảo dưới đất lên, tự khóa hai tay mình lại. Chỉ thấy bề mặt thiết khảo chợt lóe lên điện từ quang, vang lên một tiếng "tách" rồi cưỡng chế khóa chặt vào nhau.

Bạn đang đọc [Dịch] Nghề Nghiệp Của Ta Quá Có Cá Tính của Đoàn Hựu Viên

Thông Tin Chương Truyện

  • Đăng bởi

    TruyenYY Pro

  • Phiên bản

    dịch

  • Thời gian

    9h ago

  • Lượt đọc

    0

  • Đọc chương VIP load siêu nhanh trên ứng dụng dành riêng cho iOS và Android. Nhấn vào link sau để tải ngay nhé!