Việc thu dọn ở đây đã không còn cần đến Tô Thần nữa. Thấy Lão Hạ gọi mình rời đi, hắn liền lặng lẽ theo sau.
“Khụ khụ...” Hắn ho khan mấy tiếng, cổ họng âm ỉ đau, kéo theo khắp cơ thể cũng truyền đến từng trận nhói buốt.
“Bị thương rồi?” Hạ Hàn Thạch nhận ra ngay, khẽ cau mày. “Không phải do Hồng Huyên gây ra. Ngươi đã dùng năng lực chức nghiệp, lấy tổn thương bản thân làm cái giá để đổi lấy thực lực?”
Hồng Huyên đến một đòn phản kích ra hồn còn chưa làm được, đương nhiên không thể khiến Tô Thần bị thương.