Hai người Lục Thanh Hòa lộ vẻ đồng tình. Lần này không mua được đan dược, sau này người kia sẽ phải tốn thêm mấy năm trời mới tích cóp đủ linh thạch để đến Thanh Vân tiên phường lần nữa.
Người lên tiếng ban nãy an ủi: “Đạo huynh cứ tích cóp thêm chút nữa, ngày sau nhất định có thể mua được Hoàng Long đan.”
Tu sĩ kia chắp tay: “Đa tạ cát ngôn của đạo huynh, ta cũng mong sẽ có ngày đó.”
Thực ra trong thâm tâm, hắn đã không còn ôm hy vọng gì với Hoàng Long đan nữa. Tính cả lộ phí đi lại, hắn ít nhất phải kiếm được hơn mười khối linh thạch, việc này sẽ ngốn của hắn ròng rã mấy năm trời.
Đến lúc đó, e rằng Hoàng Long đan cũng chẳng thể giúp hắn đột phá được nữa. Trăm tuổi trôi qua, hắn sẽ chỉ hóa thành một nắm đất vàng, sinh tử đạo tiêu.
“Lại có đạo huynh trở về kìa.”
Ba người đưa mắt nhìn sang, chỉ thấy lại có thêm một người đang tiến về phía họ.
Nhìn thấy ba người, hắn liền chắp tay: “Ba vị đạo huynh, không ngờ các vị lại trở về sớm hơn cả Lý mỗ.”
Chào hỏi xong xuôi, hắn tìm một chỗ trống rồi yên lặng ngồi chờ.
Sắp đến giờ hẹn, mọi người cũng lục tục kéo nhau trở lại.
Có người mặt mày hớn hở, chứng tỏ đã mua được thứ mình mong muốn, chuyến này trở về tu vi hẳn sẽ tiến thêm một bước.
Có kẻ lại ủ rũ cúi đầu, xót xa vì uổng phí mất năm khối linh thạch.
Đến giờ khởi hành, Tiền Hải mới thong thả xuất hiện, hắn thu hết mọi biểu cảm buồn vui của đám đông vào tầm mắt.
Hắn cất lời: “Những sư đệ đã tìm được cơ duyên, ta xin chúc mừng, có lẽ chẳng bao lâu nữa chúng ta sẽ lại hội ngộ ở ngoại môn.
Những sư đệ chưa gặp cơ duyên cũng đừng nản lòng. Cứ nửa năm ta lại đến Thanh Vân tiên phường thu mua một lần, đến lúc đó chư vị có nhu cầu thì cứ liên hệ với Hải Phú là được.”
Mọi người đồng thanh cảm tạ: “Đa tạ sư huynh.”
Lúc này, Tiền Hải mới dẫn mọi người rời khỏi Thanh Vân tiên phường, lên đường quay về Thái Huyền tông.
Đi được mấy chục dặm, thiên địa linh khí vốn đang yên ả bỗng xuất hiện chút dao động bất thường.
Vài đám mây trắng đang không ngừng áp sát về phía phi chu.
Tất cả mọi người đều nhận ra điểm dị thường, lập tức nâng cao cảnh giác, biết rằng rắc rối đã tìm tới cửa.
Tu sĩ họ Lý vội vàng lên tiếng nhắc nhở Tiền Hải đang nhắm mắt dưỡng thần ở mũi thuyền:
“Tiền sư huynh, có phải chúng ta đã bị kiếp tu nhắm trúng rồi không?”
Trong tu tiên giới, ngoại trừ ma tu thì kiếp tu chính là loại tu tiên giả khiến người ta căm hận nhất. Bọn chúng giết người đoạt bảo, không việc ác nào không làm, chuyên dựa vào việc cướp bóc tài nguyên của tu tiên giả khác để tăng cường thực lực.
Đây cũng là một trong những tình huống rủi ro nhất khi hành tẩu bên ngoài. Một khi bị kiếp tu để mắt tới, chỉ cần sơ sẩy một chút là trữ vật đại bị cướp sạch, rơi vào kết cục sinh tử đạo tiêu.
Tiền Hải đang ngồi ngay ngắn ở mũi thuyền từ từ mở mắt, sắc mặt không hề thay đổi. Nghe tu sĩ họ Lý nói vậy, hắn mới nhàn nhạt lên tiếng.
Hắn cất lời trấn an đám đông đang hoang mang lo sợ: “Chư vị sư đệ cứ yên tâm, ta đã hứa bảo vệ an toàn cho mọi người thì tuyệt đối sẽ không nuốt lời.”
Nói xong, Tiền Hải phóng tầm mắt về phía xa. Tình cảnh này hắn đã chạm trán vô số lần rồi.
“Chư vị, Thái Huyền tông đang hành sự, các vị đạo hữu nếu không có việc gì xin vui lòng đi đường vòng.”
Âm thanh xen lẫn pháp lực vang lên như sấm rền cuồn cuộn, lan tỏa ra khắp bốn phương tám hướng. Mấy đám mây trắng kia khẽ chấn động, sau đó thi nhau dạt về phía xa.
Thấy đám người kia đã rút lui, Tiền Hải lại ngồi xuống mũi thuyền, tiếp tục điều khiển phi chu tiến về phía trước.
Mãi cho đến khi phi chu khuất bóng, những đám mây trắng kia mới lù lù xuất hiện trở lại.
Một gã tu sĩ với khuôn mặt hung tợn bước ra từ trong mây, ánh mắt ác độc gườm gườm nhìn chằm chằm vào hướng phi chu vừa rời đi.“Thật ngang ngược, Thái Huyền tông thì có gì ghê gớm chứ, hống hách như vậy sớm muộn gì cũng có ngày bị diệt môn.”
Lại một đóa bạch vân lướt qua, bên trong truyền ra tiếng cười nhạo: “Thái Huyền tông có bị diệt hay không thì ta không rõ, nhưng nếu ngươi không có mắt mà đắc tội với bọn họ, thì Lý Đại Đầu ngươi chắc chắn sẽ mất mạng trước.”
“Trước mặt tam tông, ngươi ngay cả một con kiến hôi cũng không bằng.”
Lý Đại Đầu tức giận nhìn lên đóa bạch vân trên không trung, rút ra một thanh trường đao: “Huyết Vô Đạo, chẳng lẽ ngươi muốn thử xem đao của đại gia đây có còn sắc bén hay không?”
Từ trong đóa bạch vân, giọng nói nhàn nhạt lại truyền đến: “Lý Đại Đầu, ngươi và ta đều là luyện khí lục tầng, ngươi không làm gì được ta đâu.”
“Có bản lĩnh thì ngươi đuổi theo giết đệ tử của Thái Huyền tông đi, biết đâu chỗ lợi lộc cướp được lại giúp ngươi đột phá lên luyện khí thất tầng cũng nên.”
“Đến lúc đó, ta nguyện cúi đầu xưng thần với ngươi.”
Lý Đại Đầu hung hăng trừng mắt nhìn đóa bạch vân một cái, rồi dứt khoát xoay người rời đi không thèm ngoảnh lại.
Hắn đâu có ngu ngốc đến mức ấy. Khoan bàn đến việc hắn chưa chắc đã là đối thủ của đám tu sĩ Thái Huyền tông trên phi chu.
Chỉ riêng thuật pháp và pháp bảo mà đệ tử tông môn nắm giữ đã không phải thứ mà những tán tu như bọn hắn có thể sánh bằng. Cùng một mức tu vi, tán tu đối mặt với đệ tử tông môn gần như không có lấy một phần thắng.
Cho dù hắn dám ra tay và thật sự giết được tu sĩ Thái Huyền tông, thì chưa tàn một tuần trà, hắn cũng sẽ bị cao thủ của Thái Huyền tông bao vây oanh sát.
Từ đóa bạch vân phía sau lại truyền đến tiếng cười nhạo điên cuồng: “Thì ra Lý Đại Đầu ngươi cũng chỉ là một kẻ hèn nhát không có gan.”
Lời y vừa dứt, một thanh trường đao đã từ trong hư không hung hăng chém tới. Chớp mắt, hai người liền lao vào đấu pháp điên cuồng.
Thấy cảnh tượng này, mấy đóa bạch vân ở phía xa đều nhao nhao lùi lại, tránh đi thật xa.
Danh tiếng của Thái Huyền tông trong phạm vi trăm dặm vẫn vô cùng hữu dụng. Không một ai dám đánh chủ ý lên đầu Thái Huyền tông, ít nhất là ở ngoài sáng, tuyệt đối không kẻ nào dám ra tay.
Cứ như vậy, Tiền Hải dẫn theo đám người trải qua một phen hữu kinh vô hiểm, an toàn trở về Thái Huyền tông. Trước khi giải tán, Tiền Hải quay sang dặn dò mọi người:
“Chư vị sư đệ, nửa năm sau nếu có ai muốn đến Thanh Vân tiên phường, tới lúc đó chỉ cần chuẩn bị sẵn năm khối linh thạch là được.”
Mọi người đồng loạt chắp tay: “Đến lúc đó nhất định sẽ làm phiền sư huynh.”
Lúc này Tiền Hải mới gật đầu, cất bước đi về phía ngoại môn.
Nhìn theo bóng lưng Tiền Hải khuất dần, trong mắt tất cả mọi người đều lộ ra vẻ hâm mộ. Trở thành ngoại môn đệ tử chính là mục tiêu mà bọn họ vẫn luôn nỗ lực phấn đấu.
Bọn họ tin rằng sẽ có một ngày mình có thể bước chân vào ngoại môn. Đặc biệt là những kẻ đã mua được đan dược, đối với bọn họ mà nói, ngày đó đã không còn xa nữa.
Lục Thanh Hòa cũng không ngoại lệ. Suy nghĩ hiện tại của hắn là phải nhanh chóng tiến vào ngoại môn, bởi chỉ có trở thành ngoại môn đệ tử, hắn mới có thể nhận được tu luyện công pháp từ luyện khí tứ tầng trở về sau.
Nếu không, tu vi của hắn sẽ vĩnh viễn dậm chân ở luyện khí tứ tầng.
Hơn nữa, một khi trở thành ngoại môn đệ tử, hắn sẽ không cần nơm nớp lo sợ bị kẻ khác ức hiếp hay hãm hại, lại còn có cơ hội tự do ra vào Thái Huyền tông, đến tiên phường để trao đổi tu luyện tài nguyên.
Đám người chắp tay cáo từ nhau, sau đó ai nấy đều quay trở về tạp dịch viện.
Lục Thanh Hòa cũng về tới tạp dịch viện, đẩy cửa bước vào căn phòng của mình.
Đã hơn một năm không quay lại, khắp sân viện đều phủ một lớp bụi dày đặc.
Thế nhưng, Lục Thanh Hòa lại tinh ý phát hiện ra những dấu chân lạ in hằn trên lớp bụi dưới đất.
Hắn hơi trầm ngâm, lập tức hiểu ra vấn đề. Nhất định là Chu Thông đã từng đến đây tìm hắn, bởi cũng chỉ có Chu Thông mới có khả năng phớt lờ cấm chế mà tự tiện xông vào sân viện này.
Lục Thanh Hòa không vội dọn dẹp tiểu viện mà đi thẳng vào trong động phủ. Thân ảnh hắn lóe lên, nháy mắt đã biến mất khỏi mặt đất, trực tiếp tiến vào không gian đất đen.Không lâu sau, một bóng người xuất hiện trong tiểu viện, Chu Thông dùng linh thức quét một vòng, vậy mà lại chẳng thấy bóng dáng Lục Thanh Hòa đâu.
Chu Thông mắng to: “Tiểu tử thật giảo hoạt, chắc chắn đã phát hiện ra điều gì nên mới vội vã rời đi.”
Hắn đã hạ thêm một đạo cấm chế đè lên cấm chế của tiểu viện Lục Thanh Hòa, chỉ cần tiểu viện bị mở ra, hắn sẽ lập tức biết ngay.
Không ngờ lần này lại vồ hụt.
Hắn không hiểu Lục Thanh Hòa mới ngần ấy tuổi đầu, sao tâm tư lại giảo hoạt đến vậy.
“Để xem hôm nay ngươi trốn đi đâu được.”
Hắn tin chắc Lục Thanh Hòa chưa thể đi xa, bèn vội vàng rời khỏi tiểu viện, bắt đầu truy lùng xung quanh.