Thanh Vân chân nhân lên tiếng hỏi: "Có đoán được thân phận của kẻ này không?"
Một lượng lớn linh mễ chất lượng thượng thừa đột ngột xuất hiện tại Thanh Vân tiên phường, ngay lập tức làm chấn động thị trường linh mễ nơi đây.
Linh mễ tuy chẳng phải linh vật thượng hạng gì, nhưng lại là tài nguyên tu luyện tốt nhất mà đê giai tu sĩ có thể tiếp cận, đồng thời cũng là loại linh vật được sử dụng phổ biến nhất.
Mà mẻ linh mễ xuất hiện lần này lại có phẩm chất vô cùng gần với hạ phẩm linh dược, hèn chi lại khiến bao người đổ xô vào tranh giành.
Chấp pháp đội trưởng cung kính đáp: "Để trồng ra được loại linh mễ chất lượng cỡ này, e rằng chỉ có thượng đẳng linh điền của tam tông mới làm nổi. Thuộc hạ mạn phép đoán, kẻ đó rất có thể là tử bối của một vị Trúc Cơ chân nhân nào đó trong tam tông."
"Hơn nữa, linh mễ lần này giống hệt mẻ trước, chắc chắn là do cùng một người bán ra."
Thanh Vân chân nhân khẽ nhíu mày, trầm ngâm một lát rồi phẩy tay: "Nếu đã là người của tam tông thì bỏ đi, không cần tiếp tục truy tra nữa."
"Rõ!"
Cao cấp thần hành phù có thể giúp người dùng ngày đi ngàn dặm, chỉ trong chớp mắt đã lướt đi được mấy dặm đường.
Ngay cả tu sĩ luyện khí hậu kỳ cũng khó lòng đuổi kịp. Có điều, tiêu tốn tám mươi khối linh thạch chỉ cho một lần sử dụng quả thực là một cái giá không hề nhỏ.
Lục Thanh Hòa cẩn thận bay vòng vèo mấy bận, sau khi xác nhận không có kẻ nào bám đuôi, hắn mới khoác lên mình bộ pháp bào ngoại môn đệ tử Thái Huyền tông, rồi ngự kiếm phi hành thẳng hướng tông môn mà bay tới.
Nơi này đã rất gần địa giới Thái Huyền tông, tất nhiên chẳng kẻ nào dám đui mù mà đến tìm hắn gây rắc rối.
Lục Thanh Hòa thu hồi Linh Phong kiếm, hữu kinh vô hiểm bình an trở về Thái Huyền tông.
Vừa về đến động phủ, Lục Thanh Hòa lập tức bế quan tu luyện. Môn thuật pháp đầu tiên hắn chọn tu luyện chính là [Trung cấp vân vũ thuật].
Thế nhưng sau vài ngày mài mò nghiên cứu, Lục Thanh Hòa vẫn mờ mịt chẳng tìm ra chút manh mối nào. Độ khó của trung cấp thuật pháp so với sơ cấp thuật pháp quả thực cao hơn gấp chục lần là ít.
Hắn thậm chí còn sinh lòng nghi ngờ, không biết có phải Tụ Bảo Các đã bán cho mình thuật pháp giả hay không mà hoàn toàn chẳng có cách nào tu luyện.
Cuối cùng, Lục Thanh Hòa đành ép mình tĩnh tâm lại. Hắn dự định đợi vài ngày nữa, nhân lúc có nội môn đệ tử đến giảng đạo sẽ thử thỉnh giáo xem sao, biết đâu lại học hỏi được chút kinh nghiệm tu luyện.
Cứ thế, Lục Thanh Hòa vừa kiên nhẫn nghiên cứu vừa dốc sức tu luyện. Hàng tháng, hắn không hề bỏ lỡ bất kỳ buổi giảng đạo nào của các nội môn đệ tử.
Hơn nửa năm trời thoáng chốc trôi qua, cuối cùng Lục Thanh Hòa cũng nắm giữ được Trung cấp vân vũ thuật.
Hắn cũng thử tu luyện cả thượng phẩm công pháp [Thiên Diện Huyễn Linh công] và đã đạt đến cảnh giới tiểu thành.
Công dụng của Thiên Diện Huyễn Linh công chính là khả năng mô phỏng pháp lực ba động của bất kỳ cảnh giới nào, miễn là không vượt quá tu vi thực sự của bản thân.
Chỉ cần hắn không ra tay chiến đấu, người ngoài rất khó nhìn thấu được tu vi thật sự của hắn.
Giống như lúc này, dù đã đạt đến tu vi luyện khí ngũ trọng, hắn vẫn có thể dễ dàng huyễn hóa pháp lực ba động của mình xuống luyện khí tứ tầng, tam tầng, nhị tầng, nhất tầng, thậm chí là ngụy trang thành một phàm nhân không có chút tu vi nào.
"Chỉ mất nửa năm đã đột phá lên luyện khí ngũ trọng, không biết tốc độ này nếu đem so với đám nhị linh căn đệ tử kia thì thế nào nhỉ?"
Tại tu tiên giới, tu sĩ đang ở giai đoạn luyện khí trung kỳ mà chỉ mất nửa năm để đột phá một tầng cảnh giới quả thực là chuyện xưa nay hiếm.
Thế nhưng, mức độ tiêu hao tài nguyên cũng kinh khủng không kém. Hồi còn ở luyện khí sơ kỳ, cứ ba ngày hắn mới luyện hóa xong một viên Tụ Linh đan.
Nay bước sang luyện khí trung kỳ, mỗi ngày hắn đã có thể luyện hóa trọn vẹn một viên, vị chi một tháng ngốn hết sáu bình Tụ Linh đan.
Trong nửa năm qua, hắn đã tiêu hao ròng rã ba mươi sáu bình Tụ Linh đan mới đổi lấy được một tầng tu vi. Nếu quy ra linh thạch, con số này lên tới ba trăm sáu mươi khối.
Hơn nữa, còn một vấn đề vô cùng nan giải: đan dược dùng càng nhiều thì nại dược tính càng mạnh, hiệu quả mang lại cũng theo đó mà từ từ thuyên giảm.Lúc này, dù hiệu quả khi dùng Tụ Linh đan có lẽ chỉ bằng chín phần so với người khác, nhưng Lục Thanh Hòa hoàn toàn không bận tâm.
Thứ hắn không thiếu nhất chính là linh thạch. Trong không gian đất đen của hắn lúc này đã xuất hiện huyết sâm hai trăm năm tuổi.
Huyết sâm hai trăm năm tuổi đã được xếp vào hàng linh dược cực phẩm, phẩm cấp nằm giữa thượng phẩm linh dược và huyền cấp linh dược, giá trị ít nhất cũng phải hơn hai trăm linh thạch.
Mà loại huyết sâm này, trong không gian đất đen đã tích trữ hơn trăm gốc. Khối tài sản này đừng nói là tu sĩ luyện khí, ngay cả Trúc Cơ chân nhân thấy được cũng phải giật mình kinh hãi.
Đột nhiên, trận pháp cảnh giới ngoài động phủ của Lục Thanh Hòa vang lên tiếng báo động.
Lục Thanh Hòa nhíu mày, không biết kẻ nào lại to gan dám tấn công cấm chế động phủ của mình.
Hắn vận chuyển Thiên Diện Huyễn Linh công, huyễn hóa tu vi thành dáng vẻ của một người vừa mới bước vào luyện khí tứ tầng.
Nơi này không giống tạp dịch viện ít người quản lý, nếu tùy tiện ra tay ở ngoại môn, chắc chắn sẽ phải chịu trọng phạt.
Lục Thanh Hòa bước ra ngoài, liền thấy một nam tử đang đứng trước động phủ.
Hắn sầm mặt hỏi: “Vị sư huynh này, không biết vì cớ gì lại tấn công động phủ của ta?”
Nếu đối phương dám làm liều ra tay, hắn tuyệt đối sẽ không khách khí. Tuy chưa học được mấy môn trung phẩm thuật pháp khác, nhưng số linh phù trong trữ vật đại đủ để hắn trấn sát cả tu sĩ luyện khí hậu kỳ.
Tên này chỉ là ngoại môn đệ tử, mạnh nhất cũng chỉ đến tu vi luyện khí lục tầng mà thôi.
Trong mắt người nọ lóe lên tia dị sắc, dường như không ngờ nơi này thật sự đã có người dọn đến.
Nhận ra sự khó chịu của Lục Thanh Hòa, y vội vàng lên tiếng: “Sư đệ đừng hiểu lầm, ta là Lữ Vân Xuyên sống ở gần đây. Thấy động phủ này có người ở nên mới ghé qua chào hỏi một tiếng.”
Lục Thanh Hòa không hoàn toàn tin lời đối phương, nhưng vẫn chắp tay đáp: “Lục Thanh Hòa bái kiến Lữ sư huynh.”
Lữ Vân Xuyên tò mò hỏi: “Sao Lục sư đệ lại chọn một nơi hẻo lánh thế này?”
Rất hiếm người chịu chọn một động phủ vừa hẻo lánh lại thiếu thốn linh khí như vậy.
“Thực lực của ta thấp kém, lại thích sự thanh tịnh nên mới chọn nơi này.”
Lữ Vân Xuyên cũng chẳng bận tâm lắm đến lý do của Lục Thanh Hòa. Y đến đây đương nhiên không chỉ để chào hỏi suông, mà là có mục đích riêng.
Lữ Vân Xuyên gật gù, sau đó nói thẳng: “Chuyện là thế này Lục sư đệ, ta cùng vài vị sư huynh đệ vừa nhận một nhiệm vụ săn giết yêu thú.
Hiện tại đang thiếu vài người, sư đệ có muốn tham gia cùng chúng ta không? Mục tiêu lần này là một con yêu thú luyện khí lục tầng, nếu thành công tiêu diệt, mỗi người có thể kiếm được ít nhất ba khối linh thạch.”
Lục Thanh Hòa không ngờ đối phương lại đến mời mình đi săn yêu thú.
Yêu thú toàn thân đều là bảo vật. Da lông, gân cốt có thể dùng để rèn đúc pháp khí; máu huyết dùng để vẽ phù; còn yêu đan thì dùng để luyện chế đan dược.
Săn được yêu thú không chỉ có thể mang về bán cho tông môn để đổi lấy linh thạch và điểm công đức, mà đem ra tiên phường giao dịch cũng thu về được một khoản linh thạch không nhỏ.
Lục Thanh Hòa lắc đầu từ chối: “Đa tạ hảo ý của sư huynh, chỉ là ta vừa mới đột phá lên luyện khí tứ tầng, tu vi vẫn chưa ổn định nên muốn bế quan thêm một thời gian.”
Nói đoạn, Lục Thanh Hòa cố ý để lộ ra khí tức tu vi luyện khí tứ tầng hãy còn bất ổn của mình.
Nếu có thể tránh được rắc rối, Lục Thanh Hòa tuyệt đối không muốn rước họa vào thân.
Lữ Vân Xuyên cảm nhận được khí tức của Lục Thanh Hòa quả thật giống như người vừa mới đột phá, vẫn còn vô cùng bất ổn, bấy giờ mới tin lời hắn.
“Vậy thì tiếc quá. Nhưng sau này đợi tu vi sư đệ ổn định, nếu muốn tham gia săn giết yêu thú thì cứ đến tìm ta nhé.”"Ta ở cách chỗ sư đệ mười dặm về phía đông nam, rất dễ tìm."
Lục Thanh Hòa đáp lời: "Nếu cần, đệ nhất định sẽ tìm sư huynh."
"Cáo từ!"
Lữ Vân Xuyên xoay người rời đi, không rõ có phải đi tìm tu sĩ khác để rủ cùng săn giết yêu thú hay không.
Lục Thanh Hòa cũng chẳng hề để tâm đến chuyện này.
"Tiếp theo có thể tiến hành kế hoạch rồi, dựa vào trung cấp vân vũ thuật mà ta đã nắm giữ, việc gia nhập Linh Dược Phong hẳn là không thành vấn đề."
Lục Thanh Hòa không quay lại động phủ mà đi thẳng về phía Linh Dược Phong.