Sau cả một buổi sáng gấp rút lên đường, nhóm của Louis cũng đặt chân đến thành Phong Linh.
Nếu xét về độ sầm uất, thành Phong Linh còn kém xa Hắc Nham thành, bù lại cả thành phố được bao bọc bởi một bầu không khí vô cùng thư thái.
Hai bên đường là những dãy nhà nối tiếp nhau. Nhà cửa ở đây rất rộng rãi, khoảng cách giữa các căn cũng thoáng đãng, mặt tiền đều được sơn những tông màu sáng sủa, tươi tắn.
Nhìn lại mới thấy, nhà cửa ở Hắc Nham thành vừa lộn xộn vừa san sát nhau, không gian chật chội ngột ngạt đến mức khiến tông màu chủ đạo của cả thành phố cũng trở nên u ám.
Phía xa xa, trên nóc mấy ngôi nhà ở sân phơi thóc là những chiếc cối xay gió khổng lồ đang chầm chậm quay trong gió nhẹ. Chỉ nhìn từ xa thôi cũng đủ thấy lòng dạ nhẹ nhõm, sảng khoái.
Cơ mà thành Phong Linh cũng chẳng phải cái gì cũng tốt đẹp.
Louis quan sát người qua lại trên phố, nhận ra đa số toàn là người già trên bốn mươi tuổi hoặc đám trẻ con chưa tới mười tuổi, hiếm lắm mới thấy được một thanh niên trai tráng.
Rõ ràng thành Phong Linh chẳng có mấy công việc hái ra tiền, nên thanh niên với người trung niên đều chạy sang thành phố khác mưu sinh hết rồi.
Cảnh quan thành phố có đẹp đến mấy mà không phát triển được ngành du lịch thì cũng vứt.
Trong thành tuy có Hiệp hội mạo hiểm giả, nhưng chi nhánh ở đâu thì do thành phố đó quản lý, nhiệm vụ ủy thác cũng tách biệt rõ ràng.
Thế nên nhiệm vụ nhận ở Hắc Nham thành đương nhiên không thể đem đến Hiệp hội mạo hiểm giả của thành Phong Linh để đổi tiền thưởng được.
Vậy là cả nhóm quyết định đi thẳng theo sự dẫn đường của Nora để tìm sư phụ cô.
Nửa tiếng sau.
Nhìn ngôi nhà rách nát như bị bỏ hoang trước mắt, rồi lại ngẩng đầu nhìn bãi đất hoang vu phía xa xa, cả Louis và Dana đều im lặng.
Khu vực này chẳng thể gọi là ngoại ô thành Phong Linh được nữa, nói là ra khỏi thành luôn rồi cũng chẳng ngoa.
"Nora, sư phụ của cô... vị đại ma pháp sư cấp 3 đó, sống ở cái nơi thế này á?"
Dana lộ rõ vẻ nghi ngờ.
Cái căn nhà rách nát gió thổi nhẹ cũng chực sập này, nhìn kiểu gì cũng giống hang ổ của bang chủ Cái Bang hơn.
"Chính là chỗ này đấy, chúng ta vào thôi."
Nora kéo mũ trùm đầu xuống, để lộ khuôn mặt xinh xắn trắng trẻo lạ thường do lâu ngày không tiếp xúc với ánh nắng, mái tóc màu vàng nhạt ánh lên vẻ bóng mượt dưới mặt trời.
Cô đi lên trước, bước đến cửa ngôi nhà cũ nát, rồi dưới ánh mắt ngơ ngác của ba người Louis, tung một cước đạp tung cánh cửa.
Rầm!
Có vẻ như dùng lực hơi mạnh nên cánh cửa gỗ vốn đã mỏng manh bung luôn khỏi khung, đổ sầm xuống đất, làm bụi bay mù mịt.
Nhìn cảnh tượng tối đen như mực phía sau khung cửa, Louis nắm lấy tay Meli, lấy hết can đảm cùng Dana bước vào trong.
Vào rồi Louis mới phát hiện ra, bóng tối trong phòng không phải do không bật đèn hay thiếu sáng.
Mà là do một loại bóng tối âm u, lạnh lẽo nào đó bao phủ lấy căn phòng, khiến ánh nắng bên ngoài hoàn toàn không thể lọt vào. Cho dù đã là một chức nghiệp giả, hắn cũng chỉ có thể lờ mờ nhìn thấy vạn vật bên trong.
Xung quanh tràn ngập luồng khí tức vừa lạnh lẽo vừa tà ác, khiến những người sống sờ sờ như họ cảm thấy vô cùng khó chịu.
Đột nhiên, trên tường thắp lên từng ngọn đèn màu xanh lục u ám, xua tan đi bóng tối, nhưng lại nhuộm cả căn phòng thành một màu xanh lét rợn người.
"Nora..."
Một giọng nói lạnh lẽo, khàn khàn đột ngột vang lên. Ngay sau đó, mọi người liền nhìn thấy một bóng đen không biết đã xuất hiện ở phía cuối ánh đèn từ lúc nào."Louis, tôi thấy có gì đó sai sai."
Dana vô thức níu lấy góc áo Louis, thì thầm.
Louis cũng thấy gợn gợn, hắn có cảm giác cái chốn này chẳng giống cõi dương chút nào.
Không khéo sư phụ của Nora tẩu hỏa nhập ma rồi cũng nên.
"Ngươi... ngươi dám đạp hỏng cửa nhà ta!"
Nghe giọng nói kia giận dữ rống lên câu đó, khóe miệng hai người đồng thời giật giật...
Ra vẻ bí hiểm cho cố vào, cuối cùng chỉ có thế thôi á? Chỉ thế thôi sao?
"Sư phụ, đừng có giả thần giả quỷ nữa, mau ra đây đi."
Nora bực dọc lên tiếng.
Giây tiếp theo, bóng đen kia bước ra khỏi bóng tối, Louis cuối cùng cũng nhìn rõ toàn bộ diện mạo của đối phương.
Đó là một bóng người gầy gò trùm kín trong chiếc áo choàng đen, đúng nghĩa đen là da bọc xương.
Trên cái đầu trơ trọi, tóc tai thưa thớt, hốc mắt đã chẳng còn nhãn cầu mà chỉ leo lét hai đốm quỷ hỏa màu xanh lam u ám. Da và cơ mặt đều đã khô quắt lại đến mức biến dạng, so với xác ướp thì khá hơn được một tí, nhưng cũng chẳng đáng là bao.
Lão này nhìn kiểu gì cũng chẳng giống người sống.
Đây rõ ràng là một sinh vật vong linh mà.
Hắn rốt cuộc cũng hiểu tại sao sư phụ của Nora rõ ràng là đại ma pháp sư cấp 3, mà lại đào tạo ra một cô học trò làm tử linh pháp sư.
Bởi vì sư phụ của Nora từng giây từng phút đều đang tự mình trải nghiệm sự huyền diệu của ma pháp tử linh, đúng kiểu lấy bản thân ra làm giáo cụ trực quan luôn.
Còn chuyện tại sao Nora lại nghèo rớt mồng tơi như vậy cũng đã có đáp án. Cứ nhìn chỗ ở của sư phụ cô thì biết, cuộc sống sau khi chết của vị lão tiên sinh đại ma pháp sư này cũng chẳng an nhàn gì cho cam.
Louis im lặng một lát rồi mới chậm rãi hỏi:
"Nora, sao trước đây cô không nói sư phụ của cô đã..."
Nora: "Thì anh có hỏi đâu."
Thôi được rồi, nói chuyện với người phụ nữ này rất dễ bị chặn họng đến chết.
Louis hung hăng chửi thầm trong lòng một câu.
"Ồ? Dẫn bạn tới cơ à, hiếm thấy đấy."
Lão xác khô hơi quay đầu, hai đốm quỷ hỏa thay cho đôi mắt chằm chằm nhìn Louis.
Dù vậy, giọng điệu của lão không còn lạnh lẽo như trước, ngược lại còn mang theo vài phần thân thiện.
Nora: "Lão già kia, trong đống đồ tùy táng của ông còn ma tinh chất lượng cao không? Tôi cần dùng."
Vừa dứt lời, ngọn quỷ hỏa trong mắt lão xác khô bỗng giật nảy lên, sự thân thiện vừa rồi lập tức bay biến sạch, lão hung hăng quát:
"Hết rồi! Ngươi mau cút đi cho ta! Lại còn dám nhòm ngó chút đồ tùy táng ít ỏi của lão phu à! Lão phu không có đứa đồ đệ như ngươi!"
Nora cũng chẳng buồn giận, kéo Meli lại gần rồi nói:
"Ông đừng có cuống lên thế, tôi chẳng phải lại tìm cho ông một đồ đệ nữa sao. Em trai của Louis là thiên tài có 10 điểm độ thích ứng ma lực bẩm sinh đấy, đang đợi ông chỉ bảo đây này."
Ánh mắt của lão xác khô dừng lại trên người Meli.
Cậu nhóc nặn ra một nụ cười:
"Cháu chào lão tiên sinh ạ."
Lão xác khô hài lòng gật đầu, cơ mặt khô quắt khẽ giật giật, nở một nụ cười rợn tóc gáy:
"Chào cháu."
"Lại đây, lại đây nào, đừng có đàn đúm với đứa nghịch đồ kia, lão phu dẫn cháu đi kiểm tra tư chất."
Lão lại liếc xéo Nora một cái:
"Còn không mau vào đi!"
Dưới sự dẫn đường của lão xác khô, cả nhóm đi xuống tầng hầm.
Tầng hầm này xịn hơn ngôi nhà ọp ẹp phía trên rất nhiều, không gian vuông vắn, tường vách nhẵn nhụi sạch sẽ, ánh đèn sáng sủa, có thể nói là không vương một hạt bụi.
Dưới này bày biện đủ loại dụng cụ thí nghiệm, sát tường còn đặt một giá sách khổng lồ, trên đó xếp đầy những cuốn sách cũ kỹ nhưng được bảo quản vô cùng cẩn thận.Lão xác khô đo độ thích ứng ma lực của Meli trước, dụng cụ kiểm tra là một viên ma thạch cỡ nhỏ.
Sau khi xác nhận đứa đồ đệ nghịch ngợm kia không làm giả thiên phú của Meli, lão vội vàng lôi ra vài món đạo cụ kiểm tra mà Louis nhìn chẳng hiểu gì, lần lượt thử hết lên người cậu nhóc.
Rất nhanh sau đó, tám chỉ số cơ bản của Meli đã có kết quả.
Điểm sinh mệnh: 4
Điểm bền bỉ: 3
Điểm linh hoạt: 6
Điểm tín ngưỡng: 0
"Thiên tài! Quả nhiên là thiên tài hiếm có!"
Lão xác khô kích động xoa xoa tay, dụ dỗ hệt như một ông chú kỳ cục:
"Cháu trai, cháu có muốn làm pháp sư không? Ông đây vẫn còn giữ bí điển chức nghiệp từ cấp 1 đến cấp 3 chưa có ai kế thừa đâu đấy."
"Chỉ cần cháu gật đầu một cái, cháu sẽ là đệ tử chân truyền của ta."