Nora và Dana đã đi mua sắm về từ sớm. Mỗi người cầm một viên ma tinh, ganh đua nhau xem ai nâng cao độ thích ứng ma lực nhanh hơn.
Thiên phú đội ngũ "tu luyện gia tốc" đương nhiên cũng giúp tăng độ thích ứng ma lực.
Vì độ thích ứng ma lực ban đầu của Dana khá thấp nên cô nhận được mức tăng nhiều hơn Nora một chút.
Nhưng Nora lại bù đắp được điểm yếu đó nhờ việc "bào" được mấy viên ma tinh chất lượng cao từ chỗ sư phụ. Thế nên, cuộc so tài của cả hai tạm thời vẫn bất phân thắng bại.
Mãi đến khi thấy Louis và Meli kết thúc buổi học, hai cô nàng mới chợt nhận ra trời đã tối.
Cả nhóm chào tạm biệt ông lão Colin rồi bước ra khỏi căn nhà xập xệ.
Bên ngoài, trời đã tối mịt, bầu trời đêm lấp lánh muôn vàn ánh sao.
Trên đường đi bộ về nhà trọ, Louis mải suy nghĩ về một mục đích khác khi đến thành Phong Linh: báo tin cho thương nhân vũ khí Griffin.
Hắn suy đi tính lại, quyết định sẽ báo tin ẩn danh chứ không tiếp xúc trực tiếp với ông ta.
Nhưng làm vậy lại nảy sinh một vấn đề: hắn sẽ không thể biết được danh tính hung thủ.
Chỉ biết kẻ giết dũng giả thứ tư tên là Luan thì chẳng giải quyết được gì. Hắn còn phải tìm ra kẻ đứng sau giật dây gã là ai, và tại sao đối phương lại muốn giết dũng giả.
Nếu không điều tra rõ ngọn ngành, biết đâu dũng giả tiếp theo bị ám sát lại chính là hắn.
Dù sao, nếu hoàn toàn mù tịt thông tin về đối phương, hắn sẽ không thể biết kẻ đó đã điều tra đến đâu rồi.
Liệu kẻ đó đã xác nhận cái chết của Hiren chưa? Có nghi ngờ bí điển dũng giả đã rơi vào tay người khác không? Có ráo riết điều tra tất cả những ai từng ra vào cống ngầm trong lúc Hiren lẩn trốn dưới đó hay không?
Nếu không lôi được kẻ này ra ánh sáng, hắn ăn ngủ cũng chẳng yên.
"Louis, hình như anh đang có tâm sự à?"
Thấy hai hàng lông mày của Louis lại nhíu chặt, Dana khẽ hỏi.
Louis gật đầu. Nhân lúc vẫn đang ở vùng ngoại ô vắng vẻ, hắn liền kể lại lời trăng trối của Hiren.
"Griffin á? Lão gian thương đó tên đầy đủ là Peter Griffin, coi như là nửa cha nuôi của Hiren, chuyện này cả thành ai cũng biết."
Nora hậm hực nói:
"Có người đồn lão là một chức nghiệp giả, nhưng chưa ai thấy lão bộc lộ năng lực gì ghê gớm cả. Có điều trang bị lão rèn ra cũng khá tốt, chỉ tội giá bị đội lên cao ngất ngưởng."
Nghe giọng điệu này, có vẻ như cô nàng từng bị Griffin chém đẹp.
Louis vỡ lẽ. Hèn chi Hiren chỉ muốn báo tin cái chết của mình cho ông ta, quan hệ giữa hai người quả thực rất mật thiết.
Khả năng Griffin phản bội theo phe địch cũng rất thấp.
Nhưng dù vậy, Louis vẫn cảm thấy cần phải đề phòng.
Dường như nhìn thấu suy nghĩ của Louis, Nora lên tiếng:
"Tôi đi đưa thư với anh nhé. Tôi sẽ canh chừng, anh cứ nhét thẳng thư vào khe cửa nhà lão là được. Đợi đến ngày mai xem lão có phản ứng gì không."
Louis gật đầu, giờ chỉ có thể làm thế thôi.
Về đến nhà trọ, hắn mượn chủ quán một tờ giấy trắng tinh không có ký hiệu gì, viết tin tức lên đó, đồng thời nhấn mạnh việc hỏi xem gã "Luan" này rốt cuộc là ai.
Viết thư xong, hắn lục trong hành lý ra một chiếc áo khoác rộng vốn dùng để che nắng, trùm kín mít từ đầu đến chân rồi cùng Nora ra ngoài.
Đến gần cửa hàng vũ khí, Louis lập tức bật chế độ ẩn mình của "ảnh kiếm thuật", nhanh như chớp lao đến trước cửa tiệm, nhét bức thư vào trong rồi rút lui ngay tắp lự.Một đêm bình yên trôi qua.
Sáng hôm sau, ăn sáng xong, Louis tiếp tục kích hoạt "ảnh kiếm thuật", hạ thấp tối đa sự hiện diện của bản thân rồi đi ngang qua cửa hàng vũ khí.
Nhưng rõ ràng đã gần chín giờ rồi mà cửa hàng này vẫn chưa có dấu hiệu mở cửa.
Nếu bảo là do nhịp sống ở thành Phong Linh chậm rãi thì mấy tiệm bên cạnh đều đã mở cửa cả rồi, rõ ràng là Griffin đang chậm nhịp.
"Hay là vì đọc xong thư sốc quá nên đóng cửa để tiêu hóa thông tin nhỉ?"
Louis thầm đoán.
Hắn không nán lại mà nhanh chóng rời đi, đến nhà ông lão Colin để tập hợp với các thành viên đã tới từ trước.
"Chưa mở cửa à?"
Nora nhíu mày, nghiêm túc nói với Louis:
"Tối nay lại qua xem thử đi, nếu lão gian thương đó vẫn không có động tĩnh gì thì phải chuẩn bị tinh thần là lão đã bị gã Luan kia khử rồi."
Louis đành gật đầu.
Cả buổi sáng của hắn và Meli đều trôi qua trong giờ học.
Ma pháp phù văn khác biệt rất lớn so với ma pháp thông thường. Một bên dựa vào niệm chú, còn một bên lại dựa vào việc khắc họa.
Do đó, ba thuộc tính chính của phù văn pháp sư lần lượt là trí tuệ, cảm ứng và linh hoạt.
Hai thuộc tính đầu Meli bẩm sinh đã đạt 10 điểm, độ linh hoạt cũng được 6 điểm. Gọi cậu là một phù văn pháp sư dự bị cũng chẳng ngoa.
Bàn lại về bản thân phù văn, mỗi một phù văn ma pháp đều có thể coi là một kỹ năng, ví dụ như các loại cơ bản nhất là phù văn ngọn lửa, phù văn băng giá, phù văn trị liệu, vân vân.
Những phù văn này có thể khắc lên vũ khí, giáp trụ, mặt đất, không khí, thậm chí là trên cơ thể sống. Sau khi kích hoạt, chúng sẽ tạo ra hiệu ứng ma pháp kéo dài.
Nói đơn giản thì đây là một chức nghiệp "máu giấy", sát thương yếu nhưng hỗ trợ mạnh, yêu cầu về thiên phú cũng cao hơn hẳn so với các chức nghiệp pháp sư thông thường.
Dù sao thì Louis học đến đoạn sau là đầu óc đã hoàn toàn mù mịt rồi.
Từng ký tự phù văn kia chẳng khác nào bùa chú loằng ngoằng, căn bản không thể hiểu nổi, hiệu quả tăng tốc niệm chú của "tư duy siêu tốc" cũng vô dụng với ma pháp phù văn.
Chỉ có thể nói là nghề nào nghiệp nấy, không có tố chất ở mảng này thì Louis muốn nhập môn cũng khó.
'Nếu sau này có thể sờ được một hai cái xác của phù văn pháp sư thì tốt biết mấy. Sờ ra được ma pháp phù văn rồi thì sau này dù là nâng cấp hay tăng độ thuần thục kỹ năng cũng sẽ dễ dàng hơn nhiều.'
Sư phụ Louis bận rộn cả ngày quyết định đi tập tạ cùng Dana.
Đi ra ngoài nhà, Louis liền thấy Dana đang dùng hai ngón tay kẹp lấy mũi kiếm, chật vật vung ra từng chiêu "Kiếm thuật cơ bản" vô cùng chuẩn xác.
Chỉ dùng hai ngón tay kẹp mũi kiếm sẽ tốn sức hơn cầm kiếm bình thường ít nhất mười lần. Lại còn dùng tư thế này để luyện kiếm chiêu, rõ ràng đây là một thử thách cực lớn đối với độ linh hoạt.
Cứ tiếp tục khổ luyện thế này, Dana chắc cũng sẽ sớm chuyển chức được thôi.
Louis nghĩ ngợi một lát, cũng dùng cách tương tự để rèn luyện độ linh hoạt.
Hắn đang trong giai đoạn phát triển tốc độ cao sau khi chuyển chức, các chỉ số thuộc tính tăng trưởng rất nhanh.
Cho dù không tăng trọn vẹn 1 điểm, nhưng chỉ cần hắn có tiến bộ, tốc độ tu luyện thuộc tính tương ứng của các đồng đội cũng sẽ được đẩy nhanh hơn.
Chẳng mấy chốc, màn đêm lại buông xuống.
Cả nhóm quay về nhà trọ, còn Louis được Nora đi cùng, lại lượn qua cửa hàng vũ khí của Griffin xem thử một chuyến.
Thế nhưng cửa hàng này đừng nói là mở cửa, đến cả một tia sáng đèn cũng chẳng thấy.
"Để tôi dò thám trước đã."
Nora lấy ra một nhãn cầu từ dưới áo choàng, nhắm thẳng vào ống khói của ngôi nhà rồi ném đi.
Nhãn cầu vẽ ra một đường parabol tuyệt đẹp, rơi chuẩn xác vào trong ống khói.Cô nhắm mắt trái lại, đặt ngón tay lên mí mắt, dường như đang kết nối tầm nhìn với con mắt kia.
Quan sát một lát, cô gật đầu:
"Bên trong không có nguy hiểm gì đâu, chỉ có một cái xác thôi."
Lòng Louis chùng xuống, nhưng hắn không nói gì, chỉ cùng Nora tìm cách cạy ổ khóa rồi lẻn vào trong.
Ngay sau cánh cửa, bức thư vẫn nằm ngay ngắn trên mặt đất, không hề có dấu hiệu từng bị đụng tới.
Louis nhặt bức thư lên, băng qua gian hàng tối om để tiến vào phòng khách phía sau. Một cái xác béo ục ịch đang nằm chình ình ở đó.
Trong phòng khách không hề có dấu vết ẩu đả, thi thể cũng chưa bắt đầu phân hủy, có vẻ như mới chết tầm hai ba ngày.
"Làm gì có chuyện trùng hợp đến thế... Ngay trước khi chúng ta đến thành Phong Linh một hai ngày, Griffin lại lăn ra chết sao?"
Louis nhíu chặt mày.
Hắn chẳng thấy áy náy gì mấy về chuyện đưa tin trễ. Nếu chưa chuẩn bị kỹ càng mọi thứ, hắn tuyệt đối sẽ không mạo hiểm tiếp xúc với Griffin.
Hít sâu một hơi, Louis bước tới, dùng ngón tay khẽ chạm vào thi thể của Griffin.
Nhưng vừa chạm vào, hắn liền nhận ra có điều bất thường.
Bàn tay vàng không hề hiện lên thông báo có thể thu thập thuộc tính từ cái xác này.