Cửa lớn căn nhà lại được mở ra, sương trắng lạnh lẽo bên ngoài lập tức bao phủ quanh chân Lâm Thâm. Gió thổi tới mang theo hơi ẩm nặng nề, dù đứng gần ngay cửa đối mặt với cảnh vật bên ngoài, tất cả vẫn bị sương mù che khuất, chẳng thấy được gì.
Những người khác trong phòng đều bất giác lùi lại. Dao Chính Huy bước lên một bước định nói gì đó, nhưng cuối cùng lại nuốt trở vào.
Thiệu Cẩm Lan theo sau Lâm Thâm, nghiêng đầu nhìn ra bên ngoài từ phía sau hắn, nhỏ giọng nói: “Đúng là chẳng nhìn rõ được gì cả.”