Ngay khi lời Lâm Thâm vừa dứt, cùng lúc vật nhỏ hình vuông bị chẻ làm đôi, chiếc lư hương vốn chỉ bị rìu chém mẻ một miếng, nay như chịu phải tổn thương vô hình nào đó, bỗng nhiên tự vỡ làm hai mảnh.
Tro hương chất đầy bên trong cùng lớp bùn đất màu đỏ sẫm lót dưới đáy tức thì đổ tràn ra đất. Sắc mặt kẻ kia chỉ còn lại một màu xanh mét.
Cảm xúc trong đôi mắt ấy cho thấy hắn đã chẳng còn tâm trí đâu mà suy nghĩ vì sao Lâm Thâm không khống chế mình, hay vì sao cơ thể không thể cử động. Hắn chỉ trừng lớn mắt, nhãn cầu lồi hẳn ra, nhìn chằm chằm vào chiếc lư hương vỡ nát như thể vừa chứng kiến một cảnh tượng tuyệt vọng cùng cực.
"... A..."