Điền Tùng Kiệt gần như dán tịt mặt vào cửa kính, hai tay bám chặt lấy bậu cửa, như thể vẫn đang cẩn thận quan sát và phán đoán những "người" đang đứng bên dưới.
Số lượng của đối phương không tính là nhiều, ít nhất tuyệt đối chưa đến mức lít nhít dày đặc, hơn nữa bộ dạng của những "người" này rõ ràng không phải thứ mà người thường có thể nhìn thấy được.
Nhưng lúc nãy vẫn chưa thấy đâu, bây giờ chúng lại từ xó nào chui ra? Tại sao lại tới chỗ này?
Có phải vì trời đã tối hẳn, nên chúng mới từ nơi khác chui ra hoạt động chăng? Mà trong cái trạm xá này rốt cuộc có thứ gì thu hút sự chú ý của chúng, để chúng phải kéo đến tận bên dưới như vậy?