Thấy Viên Bách phớt lờ mình như vậy, sắc mặt Dương Nhân Chân lộ vẻ không vui.
Nàng bỗng nhiên chen ngang, đứng chen giữa Viên Bách và Lâm Thâm, cố ý hắng giọng nói: "Chuyện này… cũng khó nói lắm đúng không? Lỡ đâu có vài lão nhân gia vốn dĩ như vậy, trông thì gầy gò yếu ớt, nhưng thực chất toàn là gân cốt, sức lực vô cùng lớn. Huống hồ ở những thôn làng thế này, người ta quanh năm làm việc nặng nhọc, tuổi tác tuy cao nhưng chưa chắc đã yếu ớt đến thế."
Nghe vậy, Viên Bách dường như cạn lời mà thở hắt ra một hơi, sau đó lùi lại hai bước, kéo giãn khoảng cách với bọn họ.
Kế đó, hắn liếc mắt nhìn về hướng lão thái bà vừa chỉ, lên tiếng: "Bà ấy vừa chỉ hướng này đúng không? Vậy chúng ta mau tranh thủ thời gian qua đó xem sao."