Trạng thái của Lão Hồ quả thật không tốt lắm, cả người uể oải rã rời, trên mu bàn tay trái cắm kim truyền, giá treo bên cạnh lủng lẳng một túi dược thủy, đã truyền hết khoảng hai phần ba.
Có điều Hồ Thượng Khả bảo với Trần Ngôn rằng, truyền xong túi này vẫn còn một túi nữa.
“Lão Trần à, thật sự làm phiền ngươi quá. Ngươi xem, ta bệnh thành ra thế này mà ngươi còn đặc biệt chạy tới thăm ta—— thôi, chẳng cần nói nhiều nữa, tình nghĩa bạn học cũ của hai ta ở đó, ngươi đối với ta tốt như vậy, sau này huynh đệ có chuyện gì, chỉ cần lên tiếng một câu, ta nhất định xông pha!”
Hồ Thượng Khả ngồi đó, ngước mắt nhìn Trần Ngôn đầy mong mỏi, sắc mặt tái nhợt, miệng không ngừng nói lời cảm kích.