“Đát đát đát.”
Tiếng vó ngựa gõ trên đường đá xanh rộng rãi, Triệu Đô An đắc ý dào dạt, đến dưới chân Hoàng Thành.
Cấm quân giữ cửa theo bản năng tiến lên ngăn cản, đợi thấy rõ người trên ngựa, liền lộ vẻ mặt như gặp quỷ:
“Triệu... Triệu Sử Quân? Ngươi không phải nên ở...”