Ý thức của Mặc Trần dần tỉnh lại từ trong bóng tối mông lung, cảm giác đầu tiên ập đến chính là toàn thân ê ẩm, bủn rủn.
Cảm giác này hệt như một cơ thể lâu ngày không vận động, đêm qua đột nhiên phải nâng tạ sáu mươi ký, tiện thể tập cả eo lẫn chân, rồi lại chạy bền thêm năm cây số vậy.
Nhưng cơn đau nhức lan tỏa khắp toàn thân ngay sau đó lại giúp Mặc Trần nhận ra một điều chân thực: Hắn vẫn còn sống.
Còn biết đau, chứng tỏ chưa chết.