Trong chớp mắt, đất trời tối sầm, chỉ thấy một cái đầu sư tử khổng lồ há cái miệng rộng ngoác, mang theo khí thế thôn thiên phệ nhật cắn nuốt về phía dãy núi.
Mặc kệ trong dãy núi kia có bao nhiêu tiểu yêu phe mình, Thần Ưng vương thấy vậy tuy có lòng ngăn cản, nhưng động tác của Thanh Sư vương quá nhanh. Đến khi hắn định mở lời can ngăn, cả dãy núi đã bị nuốt mất hơn phân nửa.
Lúc này có lên tiếng cũng bằng thừa.
Hơn nữa, hai người là đồng minh chứ chẳng phải cấp trên cấp dưới. Dù có trách cứ cũng chỉ làm sứt mẻ quan hệ đôi bên, bất lợi cho liên minh sau này. Vậy nên Thần Ưng vương chỉ trừng mắt một cái rồi quay đi chỗ khác, coi như không thấy gì.