Chương 34: [Dịch] Siêu Thần Cơ Giới Sư

Nghe nói mấy ông già đánh cờ là một motip quen thuộc

Phiên bản dịch 8675 chữ

Hàn Tiêu không định làm Du Đãng Giả. Sau khi đào tẩu khỏi Tổ Chức Manh Nha, hắn không còn được hưởng tài nguyên miễn phí nữa. Chơi Cơ Giới hệ cực kỳ đốt tiền, rất nhiều thiết bị, vật liệu, linh kiện đều có giá trên trời, nên tiền bạc và tài nguyên là một bài toán khó. Khu vực hoang dã tuy tự do nhưng tài nguyên lại khan hiếm, thiếu ổn định, tốc độ phát triển sẽ quá chậm.

Hơn nữa, hiện tại hắn đang thân cô thế cô, trước khi đủ mạnh thì rất cần sự bảo hộ của một thế lực lớn. Nếu ở ngoài hoang dã mà bị Tổ Chức Manh Nha phát hiện vị trí, đối phương ra tay sẽ chẳng kiêng dè gì, khéo khi còn nhẫn tâm nã cả một dàn tên lửa tầm nhiệt xuống oanh tạc rải thảm, đến lúc đó có mà chạy đằng trời.

Sở dĩ trước đó Tổ Chức Manh Nha không dùng cách này đối phó với hắn là vì Hàn Tiêu đang ở trong lãnh thổ Tinh Long Quốc, tên lửa bay tới sẽ bị đánh chặn. Nếu chỉ vì thế mà làm lộ các căn cứ khác của tổ chức tại Tinh Long Quốc thì quá lỗ. Một nguyên nhân khác là thủ lĩnh của chúng chưa đến mức phải bất chấp mọi thủ đoạn để diệt trừ hắn, tóm lại là chưa đáng để làm vậy.

Hàn Tiêu chọn gia nhập Lục Quốc, nguyên nhân quan trọng nhất là: ngoại trừ Tổ Chức Manh Nha, chỉ có Lục Quốc mới nắm giữ các kiến thức tiến giai.

Vì nhiệm vụ tiến giai của bản thân, việc gia nhập phe Lục Quốc là điều bắt buộc.

Việc cấp bách nhất lúc này là chọn một chỗ dừng chân ở Tây Đô. Ngay từ khoảnh khắc quyết định đến đây, Hàn Tiêu đã nhắm sẵn mục tiêu.

Đó là một mạch cốt truyện ẩn. Kiếp trước hắn cũng chỉ đọc được qua tài liệu của người khác chứ chưa từng đích thân giành lấy cơ hội này. Còn bây giờ, khi không có đối thủ cạnh tranh, Hàn Tiêu hoàn toàn có thể nẫng tay trên.

……

Trước mắt hắn là một tiệm sửa chữa với mặt tiền mở toang, trông na ná mấy tiệm sửa xe. Quán không có tên, biển hiệu chỉ độc một hình chiếc cờ lê, vừa đủ để người đi đường biết đây là tiệm sửa chữa máy móc.

Mà nơi này cũng chưa chắc đã có người qua lại. Tiệm nằm sâu trong một con ngõ khuất, hai bên đều là tường gạch, từ đầu ngõ vào đến tiệm phải chừng hai trăm mét, nếu không đi sâu vào trong khéo còn tưởng đây là ngõ cụt.

"Kiếp trước cơ hội này không thuộc về mình, lần này tuyệt đối không thể bỏ lỡ."

Ánh mắt Hàn Tiêu khẽ lóe lên.

Tiệm sửa chữa này tuy trông chẳng có gì nổi bật, nhưng lại ẩn giấu một cơ hội cực kỳ quý giá ở giai đoạn đầu của Cơ Giới hệ, hơn nữa còn là nhiệm vụ duy nhất.

Trước cửa tiệm bày một bàn cờ, hai ông lão tóc hoa râm đang ngồi đối diện nhau đánh cờ, một cao một thấp. Lão thấp thì râu ria lởm chởm, mái tóc hói kiểu Địa Trung Hải nhưng phần sau lại để dài xõa ngang vai trông cực kỳ hoang dã và phóng túng, nhìn thoáng qua cứ như dân làm nghệ thuật.

Lão cao còn lại thì để tóc ngắn hoa râm chải chuốt gọn gàng, đâu ra đấy, dáng ngồi thẳng tắp như cây tùng, đang chăm chú dán mắt vào bàn cờ. Điểm bắt mắt nhất là ống tay áo bên trái của ông ta trống rỗng, là một người khuyết tật.

Hai ông lão liếc nhìn Hàn Tiêu một cái rồi lại tiếp tục cắm cúi đánh cờ, vẻ mặt nghiêm túc, căng thẳng như đang đối mặt với kẻ thù truyền kiếp.

Hàn Tiêu liếc qua, thầm giật mình. Ghê thật, lại còn chơi cờ vây nữa chứ! Quân đen quân trắng giằng co kịch liệt, lão cao đang tạo thế rồng lớn, còn lão thấp thì chặn đầu bọc hậu nhưng có vẻ lực bất tòng tâm. Từng nước cờ của đôi bên ảo diệu vô cùng, đằng đằng sát khí, nguy hiểm muôn trùng!

Nhìn kỹ lại lần nữa... Vãi chưởng, là cờ ca-rô! Phí cả cái biểu cảm diễn sâu của hai lão!

"Anh muốn sửa đồ gì à?" Một giọng nữ êm tai vang lên.

Một cô gái vội vã từ trong tiệm bước ra, lập tức khiến Hàn Tiêu sáng mắt lên.

Cô có làn da trắng nõn ửng hồng khỏe khoắn, vóc người cao tầm một mét sáu lăm. Dung mạo tuy không đến mức sắc nước hương trời nhưng lại thuộc tuýp càng nhìn càng cuốn hút. Đôi mày dịu dàng, nụ cười thân thiện tựa như cô chị hàng xóm. Cô độ chừng hai mươi tư, hai mươi lăm tuổi, đúng vào độ tuổi rực rỡ nhất của đời người con gái. Trên chiếc cổ trắng ngần thon dài vắt một chiếc khăn bông, mái tóc được búi gọn bằng một chiếc trâm đen. Nửa thân trên cô chỉ mặc một chiếc áo ba lỗ co giãn màu đen đơn giản, phối cùng chiếc quần short jeans để lộ đôi chân dài thẳng tắp trắng nõn. Mấy giọt mồ hôi lấm tấm trên trán khẽ lấp lánh dưới ánh mặt trời, tay cô vẫn đang cầm một chiếc cờ lê, xem chừng lúc nãy đang làm việc dở tay.Nói về gu ngắm phụ nữ, mấy tay háo sắc non nớt thì nhìn mặt và ngực, kẻ có kinh nghiệm thì ngắm chân và eo, còn đám "lão tài xế" sành sỏi thì chủ yếu nhìn vào khí chất. Đương nhiên cũng có một đám dị hợm thuộc hệ "chó Teddy", ăn tạp đến mức nam nữ xơi tất.

"Xin hỏi ở đây có tuyển thợ học việc không?"

Hai mắt cô gái lập tức sáng rực lên khiến Hàn Tiêu bất giác rùng mình. Ánh mắt này nếu hình dung một cách nhã nhặn thì giống như người nhịn đói ba ngày nhìn thấy bàn tiệc Mãn Hán Toàn Tịch, hay kẻ lội bộ mười ngày trong sa mạc trông thấy ốc đảo. Còn nếu tả thô thiển một chút thì chẳng khác nào cún con thấy bãi phân, hay trẻ sơ sinh thấy bình sữa.

"Mau vào đây ngồi đi, kẻo trúng gió."

Cô gái vội vàng bước tới, tóm chặt lấy cánh tay Hàn Tiêu rồi kéo tọt vào trong tiệm, cứ như thể sợ hắn chạy mất vậy.

Ngước nhìn mặt trời gay gắt giữa trưa, Hàn Tiêu nheo mắt nói: "Trúng gió là tiếng địa phương vùng này dùng để chỉ việc say nắng hả?"

Kiến trúc tiệm sửa chữa lấy ba tông màu trắng, vàng, đen làm chủ đạo, gồm hai tầng.

Tầng một là xưởng cơ khí, vài chiếc cột chịu lực chia cắt không gian thành ba khu vực làm việc. Ở đây bày mấy bàn tiện cùng đầy đủ đồ nghề máy móc: đá mài, dao cắt gọt, mũi khoan, mỏ hàn... Mặt bàn chằng chịt vết xước, xem ra cũng khá lâu năm rồi. Sát tường kê mấy chiếc kệ sắt nhiều tầng chất đầy linh kiện máy móc và kim loại, trông tựa như một cửa hàng kim khí.

Đi sâu vào bên trong là một đoạn cầu thang kim loại màu đen dẫn lên tầng hai, chắc hẳn là khu vực sinh hoạt.

"Tôi tên Lữ Thiến, là chủ tiệm sửa chữa này. Cậu cứ gọi tôi là chị Thiến."

Lữ Thiến xởi lởi giới thiệu.

"Chị Thiến." Hàn Tiêu chẳng bận tâm chuyện xưng hô, nói tiếp: "Tôi muốn xin làm thợ học việc ở đây, không biết có yêu cầu gì không?"

"Cứ nói sơ qua về cậu trước đi." Lữ Thiến nở nụ cười thân thiện. Ấn tượng đầu tiên của cô về Hàn Tiêu khá tốt, cô rất thích ánh mắt của hắn — đôi mắt cá chết đượm vẻ uể oải, trông y như mấy thanh niên sống vật vờ qua ngày, chẳng có chút chí tiến thủ nào. Kiểu người thế này đòi hỏi tiền lương chắc chắn không cao.

"Hàn Tiêu, năm nay hai mươi mốt. Tôi từ nơi khác đến, có biết chút kỹ thuật cơ khí cơ bản, chị cũng có thể gọi tôi là Kỹ thuật viên Hàn."

Kỹ thuật viên Hàn? Lữ Thiến cảm thấy cách gọi này nghe cứ kỳ kỳ thế nào.

"Người từ nơi khác đến à? Cậu không phải học viên của Học viện Tây Đô sao?"

Trong số kiến thức vũ trụ phổ thông mà Hải Lam Tinh tiếp nhận có bao gồm cả kiến thức huấn luyện cơ bản dành cho Siêu năng giả. Học viện Tây Đô là học viện chính quy của Tinh Long, những người theo học tại đây đều là thiên tài được tuyển chọn trên khắp cả nước, được truyền dạy bài bản kiến thức siêu năng của Võ Đạo hệ, Cơ Giới hệ và Dị Năng hệ. Những học viên tốt nghiệp xuất sắc thậm chí còn trực tiếp đảm nhận các vị trí quan trọng trong chính phủ, là kho dự trữ nhân tài của quốc gia.

Tuy nhiên, số người có thể trở thành Siêu năng giả chỉ là một phần vạn, dù có quy trình huấn luyện hoàn thiện thì tỷ lệ xuất hiện vẫn vô cùng thấp.

"Tôi chỉ từng học qua chút lý thuyết cơ khí cơ bản thôi." Hàn Tiêu vốn là người khiêm tốn, biết giữ mình và luôn ghi nhớ các chuẩn mực đạo đức.

"Tiếc thật đấy..." Lữ Thiến có chút hụt hẫng, nhưng nhận ra nói vậy hơi thiếu tôn trọng người khác nên cô vội giải thích: "Xin lỗi nhé, tôi không có ý đó đâu."

"Không sao."

"Tôi phải kiểm tra tay nghề của cậu một chút. Tuy tôi đang cần người phụ việc, nhưng nếu kỹ thuật không đạt chuẩn thì tôi không nhận đâu đấy..."

Hợp tình hợp lý, Hàn Tiêu đương nhiên không có ý kiến.

Lữ Thiến lấy ra một món đồ điện gia dụng bị hỏng, định bảo Hàn Tiêu sửa thử. Đúng lúc này, ông lão thấp lùn đang ngồi chơi cờ ngoài cửa bỗng cất tiếng:

"Nhóc con, sao cậu lại đến đây xin làm thợ học việc?"

Lữ Thiến lộ vẻ mặt đầy khó hiểu. Ông nội hỏi câu này thật kỳ quặc, người ta đến đương nhiên là để tìm việc kiếm cơm rồi.Hàn Tiêu quay lại nhìn ông nội của Lữ Thiến là Lão Lữ, đáp: "Cháu chỉ muốn tìm một công việc thôi."

Lão Lữ hừ một tiếng, chẳng nói chẳng rằng đẩy phắt bàn cờ sang một bên rồi đứng dậy bước tới.

"Ta mới là chủ cái tiệm này. Cậu phải qua được bài kiểm tra của ta thì mới được phép ở lại."

Lão Cao tay đang kẹp quân cờ, vừa định xếp nốt năm quân trắng thành hàng, thấy thế liền cạn lời: "Này, ông lại giở trò ăn gian đấy à."

"Tôi có việc chính phải làm." Lão Lữ tỉnh bơ đáp.

"Đồ mặt dày." Lão Cao ngao ngán, cờ bị phá hết chẳng còn gì để đánh nên đành lững thững đi theo.

Bạn đang đọc [Dịch] Siêu Thần Cơ Giới Sư của Tề Bội Gia

Thông Tin Chương Truyện

  • Đăng bởi

    TruyenYY Pro

  • Phiên bản

    dịch

  • Thời gian

    4h ago

  • Lượt đọc

    0

  • Đọc chương VIP load siêu nhanh trên ứng dụng dành riêng cho iOS và Android. Nhấn vào link sau để tải ngay nhé!