Từng linh kiện nhanh chóng được các loại máy móc mài giũa, sau đó lắp ráp và hàn chặt lại với nhau. Ai nấy đều nhận ra đây là hình hài ban đầu của một cánh tay giả. Đáng kinh ngạc hơn là từ đầu đến cuối, Hàn Tiêu không hề làm thừa một chi tiết nào, cũng không lãng phí một giây nào. Điều này chứng tỏ hắn thực sự đã phác thảo xong toàn bộ bản vẽ trong đầu chỉ trong vòng hai phút.
"Trời đất ơi, không lẽ thằng nhóc này làm ra được thật đấy chứ?" Lão Lữ lẩm bẩm, đổi lại là cái lườm sắc lẹm của Lữ Thiến. Ông nội quả nhiên chẳng có ý tốt đẹp gì!
Nhận ra vẻ kinh ngạc của mấy người xung quanh, Hàn Tiêu suýt bật cười thành tiếng. Bản vẽ có sẵn cả rồi, giờ muốn thua cũng là cả một nghệ thuật đấy.
Bạn đã chế tạo 【Tay giả sinh học - Tay trái (Loại động lực cơ học)】, nhận được 2000 điểm kinh nghiệm.: Vật phẩm đặc biệt. Khung xương mô phỏng với độ chân thực cao, sử dụng động lực cơ học kết hợp với dây cáp kéo. Khớp nối có thể tự do điều chỉnh hình dạng, thích ứng hoàn hảo với vết thương, mềm mại không hại da, siêu chống mài mòn!]
Một bộ khung tay giả ánh lên sắc kim loại đã được Hàn Tiêu chế tạo xong, mất tổng cộng hai tiếng ba mươi ba phút.
Những người ngồi đây đều là dân trong nghề, nhìn qua là biết hình dáng bộ khung rất chuẩn theo nguyên lý động lực học cơ thể người. Các linh kiện, dây cáp được lắp ráp tinh vi, lại còn có pin dung lượng lớn cung cấp năng lượng, trông sáng loáng tinh tươm.
Ai nấy đều vô cùng kinh ngạc.
Thật sự làm xong rồi!
Lữ Thiến khẽ che miệng, đôi mắt chớp chớp đầy vẻ khó tin, trong đầu lóe lên một suy nghĩ:
"Vớ được vàng rồi!"
"Chỉ cần bọc thêm một lớp da silicon bên ngoài khung xương là có thể nhìn y như thật." Hàn Tiêu giới thiệu.
"Bớt nói nhảm đi, mau thử xem nào." Lão Lữ nuốt nước bọt. Dù Hàn Tiêu quả thật khiến lão kinh ngạc một phen, nhưng quyền chủ động đang nằm trong tay người bạn già lâu năm của lão, kiểu gì lão cũng nắm chắc phần thắng để tống cổ Hàn Tiêu đi.
Lão Cao bất đắc dĩ cầm lấy cánh tay giả sinh học lên ngắm nghía, lập tức thấy ưng ý. Vừa gắn vào phần tay cụt, lão liền nhận thấy xúc cảm vô cùng êm ái, hoàn toàn không cọ xát vào da như những loại tay giả khác. Cảm giác giống như ấn vào một miếng bọt biển nhưng lại gắn kết cực kỳ chặt chẽ. Trước kia Lão Cao không chịu đeo tay giả là vì vướng víu, cản trở hành động, nhưng sản phẩm do Hàn Tiêu chế tạo lại hoàn toàn không bị hạn chế này. Thậm chí khi vung vẩy, lão còn có ảo giác đầy bất ngờ rằng cánh tay mình vẫn còn nguyên vẹn. Độ đàn hồi của dây cáp giúp lão chẳng cần tốn nhiều sức cũng có thể điều khiển tay giả thực hiện các động tác đơn giản.
Hoàn hảo!
Chỉ có hai chữ này mới diễn tả hết cảm nhận của Lão Cao lúc này.
"Ông thấy thế nào, cái thứ này có xài được không?"
Lão Lữ bình thản nhấp ngụm rượu, mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát của lão rồi, đến lượt ông thể hiện đấy Lão Cao.
Lữ Thiến căng thẳng nhìn Lão Cao, chỉ sợ lão thốt ra một chữ "Không".
Lão Cao rơi vào thế khó xử.
Một bên là yêu cầu của bạn già, một bên là cảm nhận chân thực của bản thân, rốt cuộc bên nào quan trọng hơn?
Vấn đề này vốn dĩ chẳng cần phải suy nghĩ.
"Đồ tốt lắm, tôi rất hài lòng!"
Lão Lữ lập tức phun ngụm rượu tung tóe khắp nơi, sặc đến ho sù sụ, tức tối trừng mắt nhìn Lão Cao.
Đã bảo là đồng đội cơ mà?! Ông không chơi theo kịch bản gì cả thế!
"Ông thích thì tặng ông luôn đấy." Hàn Tiêu không hề bất ngờ.
Lão Cao gật đầu: "Món ân tình này tôi ghi nhận."
Lão Lữ đứng hình. Đây chẳng phải là dùng vật liệu của nhà lão sao? Nói về ân tình thì cũng phải tính cho lão mới đúng chứ! Mượn hoa dâng Phật như thế đã hỏi qua ý lão chưa hả?"Vậy là tôi được ở lại rồi nhỉ?" Hàn Tiêu cười như không cười.
Mặt Lão Lữ thoắt xanh thoắt đỏ, đành phải bấm bụng chấp nhận. Lão quay người đi thẳng lên lầu cho khuất mắt, không quên ném lại một câu hậm hực: "Hừ, ở thì ở, tao chống mắt lên xem mày trụ được bao lâu."
Lữ Thiến mừng rỡ ra mặt, phấn khích vung vẩy nắm đấm nhỏ.
Thấy mọi chuyện đã xong xuôi, Lão Cao mỉm cười với Hàn Tiêu, xua tay rồi quay người rời đi. Ra khỏi con hẻm, lão bước lên một chiếc xe sedan chống đạn màu đen tuyền đã đậu chờ sẵn từ lâu.
Tài xế cung kính đưa tới một chiếc điện thoại mã hóa. Lão Cao bấm số gọi đi, khí thế trên người chợt thay đổi hoàn toàn. Nét uy nghiêm toát ra khiến lão như biến thành một người khác hẳn vẻ hiền hòa vừa rồi, lão trầm giọng:
"Tội phạm bị Manh Nha treo thưởng - Số 0 đã lén lút xâm nhập vào Tây Đô, tọa độ là... Bảo người bên bộ phận tình báo theo dõi sát sao. Tôi vừa có tiếp xúc ngắn với mục tiêu, đề xuất nên thăm dò một cách ôn hòa, nếu không thật sự cần thiết thì tuyệt đối không được dùng biện pháp mạnh."
Những kẻ phản bội tổ chức Manh Nha xưa nay luôn là đối tượng mà Lục Quốc dốc sức lôi kéo nhằm moi móc tình báo. Đáng tiếc, những kẻ đào tẩu trước đây toàn là hạng tôm tép, còn Hàn Tiêu lại là kẻ duy nhất bị Manh Nha phát lệnh truy nã treo thưởng. Rất có thể hắn đang nắm giữ những thông tin vô cùng quan trọng. Chính vì cân nhắc điểm này, Lão Cao mới quyết định phải cẩn trọng thăm dò.
...
Hàn Tiêu thu ánh mắt lại.
Biểu hiện vừa rồi của hắn chắc hẳn đã khiến Lão Cao cảm thấy mức độ đe dọa rất thấp, tạo tiền đề tốt đẹp cho những lần tiếp xúc sau này của đôi bên.
Trụ lại tiệm sửa chữa này có ba cái lợi. Thứ nhất, Lão Lữ đang cất giữ trọn bộ kiến thức nền tảng của Cơ Giới hệ, giúp hắn đỡ tốn công đi khắp nơi tìm kiếm kiến thức chức nghiệp.
Cái lợi thứ hai, tiệm sửa chữa có thể làm nơi ẩn náu để hắn trốn tránh sự truy sát của Manh Nha. Khắp Lục Quốc đâu đâu cũng có tai mắt tình báo của Manh Nha, nhưng tiệm sửa chữa này lại là một trong số ít những địa điểm mà chúng hoàn toàn mù tịt. Cho dù kẻ địch thực sự lần mò tới đây thì trời sập đã có người cao gánh vác. Sức chiến đấu của Lão Lữ, ước tính khiêm tốn cũng đủ sức chấp cả chục Hải Lạp ở giai đoạn hiện tại... Đừng thấy Lão Lữ cả ngày cà lơ phất phơ như một lão lưu manh, thực chất lão lại ẩn giấu sức chiến đấu cực kỳ khủng khiếp, là một trong số ít những siêu năng giả cấp D trên Hải Lam Tinh. Ở hành tinh tân thủ của phiên bản 1.0, kẻ mạnh nhất nhiều lắm cũng chỉ đạt tới cấp C là đã có thể xưng hùng xưng bá rồi, thậm chí ra ngoài vũ trụ cũng được coi là lực lượng nòng cốt.
Nằm trong hệ thống siêu năng lực, Cơ Giới hệ có một lý thuyết vô cùng nổi tiếng: "Nếu máy móc lấy thể chất của người bình thường làm giới hạn chịu đựng, thì nó sẽ kìm hãm hơn chín mươi phần trăm các phát minh", "Chỉ có cá nhân đủ mạnh mẽ mới có thể sử dụng những cỗ máy mạnh mẽ hơn". Càng phát triển về sau, các tạo vật máy móc của Cơ Giới hệ càng có giới hạn sử dụng khắt khe. Một số máy móc uy lực chỉ dành riêng cho cơ giới sư, bốn hệ còn lại hoàn toàn không có cách nào dùng được.
Cơ Giới hệ không phải lúc nào cũng theo phong cách vác súng ống đại bác hay mặc cơ giáp lao vào đấm đá. Các cơ giới sư cấp cao sẽ lấy các loại máy móc khác nhau làm cốt lõi chiến thuật, từ đó tạo ra vô vàn phương thức tác chiến: cường công, khống chế, ám sát, phòng thủ, đánh tầm xa... Từ quân đoàn người máy, Thương pháo sư xả hỏa lực bao trùm, chiến binh cơ giáp, Giới võ giả cận chiến bằng vũ khí lạnh công nghệ cao, ảo ảnh lập thể, triển khai pháo đài phòng tuyến, cho đến cả việc tự cải tạo bản thân thành người máy, tiềm năng phát triển là vô cùng đa dạng.
Tài liệu chính thức do "Tinh Hải" công bố đã giới thiệu về cơ giới sư như sau: "Thành thạo dùng vũ khí cơ giới tác chiến, sở hữu khả năng lắp ráp tốc độ cao, tính toàn diện vô cùng xuất sắc."
Trong đó, cụm từ quan trọng nhất chính là "Lắp ráp tốc độ cao". Sau khi học được 【Kỹ thuật nén vật chất mật độ cao】 và 【Kỹ thuật không gian sơ cấp】, cơ giới sư có thể gấp gọn những món vũ khí khổng lồ thành những mảnh kim loại chỉ bằng ngón tay để mang theo bên mình. Hễ xảy ra giao tranh là có thể lập tức bung mở, khôi phục lại hình dáng ban đầu.Khí lực là thanh năng lượng của Dị Năng hệ, là sức tấn công của Võ Đạo hệ, là cội nguồn ma lực của Ma Pháp hệ, là lò phản ứng tinh thần lực của Niệm Lực hệ, và đương nhiên với Cơ Giới hệ, khí lực cũng chẳng phải để làm cảnh. Đến khi khí lực đạt tới một mức độ nhất định, nó sẽ thay thế hoàn toàn cho bàn tay, máy tiện hay các trang thiết bị gia công, giúp cơ giới sư chế tạo máy móc mới với tốc độ siêu phàm ngay trong chiến đấu từ con số không. Chỉ cần nguyên liệu không cạn kiệt, vũ khí của cơ giới sư sẽ là vô tận... Đương nhiên, điều kiện tiên quyết là phải học được kỹ năng 【Tháo rời tái cấu trúc cấp giây】 cùng một số kiến thức nghề nghiệp khác.
Vì túi đồ của người chơi được tính theo trọng lượng thực tế, nên những chức nghiệp có thể tạo ra hiệu ứng "túi không gian" chỉ có Cơ Giới hệ, Ma Pháp hệ và những dị năng giả không gian cực kỳ hiếm thấy.
Cái lợi thứ ba mới là điều quan trọng nhất. Tiệm sửa chữa này liên quan đến một cốt truyện ẩn, có thể giúp hắn sở hữu vài bản vẽ thần khí giai đoạn đầu của Cơ Giới hệ.
Trong tương lai, Lão Lữ sẽ rời khỏi tiệm sửa chữa, để lại một chiếc hộp mật mã chứa những bản vẽ mà lão đã nghiên cứu suốt bao năm qua, dặn Lữ Thiến chuyển cho cha cô là Lữ Thừa. Lữ Thừa là một đại quân phiệt thuộc phe Du Đãng Giả, quan hệ giữa hai cha con lão xưa nay vốn vô cùng căng thẳng.
Kiếp trước, từng có một người chơi Cơ Giới hệ phải cày cuốc cả mấy chục vòng nhiệm vụ phức tạp mới lấy được mật mã mở hộp, sau đó lại trầy trật gom đủ nguyên liệu chế tạo. Nhưng thành quả thu về thì thấy ngay tức khắc: lực chiến tăng vọt, một bước trở thành bá chủ đấu trường PK với kỷ lục ba mươi tám trận thắng liên tiếp, thậm chí ba người chơi hệ khác cùng cấp lao vào một lúc cũng bị hành cho ra bã.
Mấy bản vẽ đó chính là thần khí giai đoạn đầu của Cơ Giới hệ, mà Hàn Tiêu thì hoàn toàn không cần phải cày chuỗi nhiệm vụ tiền đề rườm rà kia.
Bởi vì hắn đã biết sẵn mật mã ngay từ đầu!
Cốt truyện ẩn này là một nhiệm vụ cạnh tranh, tuy chỉ có một người duy nhất hoàn thành được, nhưng những người chơi khác sau khi làm xong chuỗi nhiệm vụ cũng sẽ biết được mật mã. Về sau có người đăng bài hướng dẫn chi tiết trên diễn đàn, nhờ thế mà Hàn Tiêu mới biết được.
Chuyện Lão Lữ để lại hộp mật mã là chuyện của thời điểm sau khi Open Beta, Hàn Tiêu áp dụng chiến thuật "nhất cự ly nhì tốc độ", đến tạo quan hệ trước.
Vì mấy món thần khí kia, đáng giá!
"Tôi nói qua cho anh nghe về đãi ngộ của thợ học việc nhé. Lương tháng một ngàn, bao ăn ở, lầu hai đang có phòng trống. Công việc thường ngày là sửa chữa máy móc, hoàn thành đơn hàng cho khách, anh thấy sao?"
Lữ Thiến thấp thỏm nhìn Hàn Tiêu. Sau khi tận mắt chứng kiến bản lĩnh của hắn, cô chỉ sợ mức thù lao bèo bọt này sẽ khiến đối phương tức giận bỏ đi, nhưng quả thật cô chẳng còn đồng nào dư dả nữa.
"Được, tôi nhận."
Lữ Thiến mừng rỡ ra mặt, thiện cảm dành cho hắn lập tức tăng vọt.
Lầu hai là một khu sinh hoạt đầy đủ tiện nghi, gồm phòng khách, nhà vệ sinh, nhà bếp cùng vài phòng ngủ.
Lữ Thiến dẫn Hàn Tiêu tới phòng ngủ của hắn. Căn phòng chỉ có một chiếc giường gỗ chưa trải đệm, một tủ quần áo, một giá sách và một bàn làm việc nhỏ.
"Từ giờ đây là phòng của anh nhé." Lữ Thiến đưa chìa khóa cho Hàn Tiêu, rồi nhiệt tình giúp hắn dọn dẹp phòng ốc.
Lương một ngàn, khéo còn chẳng đủ tiền ăn một tháng, Lữ Thiến quả thực không thể hài lòng hơn về Hàn Tiêu. Đào đâu ra một nguồn lao động chất lượng cao mà giá lại rẻ mạt đến mức này chứ? Chắc anh chàng này hơi khờ, mình phải đối xử thật tốt với hắn mới được, đừng để hắn chạy mất.
Hàn Tiêu thấy vậy chỉ biết dở khóc dở cười. Kẻ đi xin việc như hắn còn chẳng thấy căng thẳng, thế mà cô chủ tiệm lại cứ nơm nớp lo sợ, chuyện này là sao chứ?