Công việc ở tiệm sửa chữa khá nhàn nhã, thế nên Hàn Tiêu có kha khá thời gian rảnh rỗi để làm việc riêng, tranh thủ ra ngoài kiếm thêm chút đỉnh.
Bãi phế phẩm Khắc Lạc là bãi rác lớn nhất Đệ Thất Khu. Rác rưởi ở đây chất cao như núi, các loại thiết bị cỡ lớn phải hoạt động không ngừng nghỉ để xử lý.
Nơi này là địa bàn của Ly Miêu - đại ca thế giới ngầm ở Đệ Thất Khu. Ở đâu có pháp luật và văn minh thì ở đó không thể tránh khỏi những kẻ kết bè kéo cánh, làm ăn phi pháp như thế này. Chúng giống như những cái bóng dưới ánh mặt trời vậy, huống hồ môi trường xã hội ở đây lại còn đang vô cùng hỗn loạn.
Mặc dù Tây Đô là thủ phủ của Tinh Long, nhưng vẫn có rất nhiều gián điệp của các quốc gia và thế lực khác trà trộn vào. Chưa kể đến vô số tay buôn vũ khí, kẻ bán tình báo và sát thủ mạng ngầm vẫn đang lén lút hoạt động, tạo thành một chốn vàng thau lẫn lộn. Những thế lực ngầm kiểu này chính là thổ địa ở đây, tuy khá có tiếng tăm ở Tây Đô nhưng thực chất lại chẳng thể bước ra ngoài ánh sáng.
Hàn Tiêu đeo khẩu trang, vừa bước vào bãi phế phẩm đã bị mấy gã đàn ông mặt mày bặm trợn chặn lại.
"Nhãi ranh, đây không phải chỗ cho mày đến đâu."
Một gã đầu trọc vạm vỡ chặn trước mặt Hàn Tiêu, nhìn hắn từ đầu đến chân với ánh mắt chẳng mấy tốt đẹp. Dáng người gầy gò của Hàn Tiêu trong mắt bọn chúng lúc này chẳng khác nào một con cừu non dễ bắt nạt.
"Tôi muốn gặp Ly Miêu." Hàn Tiêu bình thản đáp.
Đám công nhân xung quanh phá lên cười ầm ĩ, cứ như vừa nghe được một câu chuyện nực cười nhất trần đời.
"Bọn tao không rảnh chơi đồ hàng với mày đâu. Khôn hồn thì cút về nhà gọi mẹ đi, không tao đánh gãy chân mày bây giờ." Gã đầu trọc vung vẩy chiếc cờ lê trong tay, hăm dọa.
"Chẳng lẽ Ly Miêu lại để loại tép riu như mày đứng ra nói chuyện thay à?"
"Mày nói cái chó gì cơ?" Gã đầu trọc điên tiết, lao tới túm chặt lấy cổ áo Hàn Tiêu.
Đôi mắt Hàn Tiêu vẫn vô hồn như mắt cá chết, hắn không nói không rằng, chỉ đặt tay lên cổ tay gã lực lưỡng rồi bóp nhẹ một cái.
Gã đầu trọc chỉ thấy cổ tay nhói buốt, theo phản xạ liền buông tay ra. Gã cúi xuống nhìn thì kinh ngạc phát hiện trên cổ tay mình đã hằn rõ mấy vệt ngón tay bầm tím.
"Người anh em, mày lăn lộn ở địa bàn nào đấy?" Gã đầu trọc biến sắc, mặt đầy vẻ cảnh giác.
Đúng lúc này, gã đầu trọc bỗng nghiêng đầu, cẩn thận lắng nghe âm thanh từ chiếc tai nghe siêu nhỏ giấu trong tai. Vẻ thù địch trên mặt gã dần biến mất, gã nghiêng người nhường đường, trầm giọng nói: "Lão đại muốn gặp mày."
Hàn Tiêu đi theo gã đầu trọc đến một khu vực nghỉ ngơi nằm sâu bên trong bãi phế phẩm.
Một gã đàn ông vóc người gầy gò đang vắt chéo chân tựa lưng vào sô pha, hai ngón tay kẹp ly rượu vang lắc nhẹ. Nếu chỉ nhìn bề ngoài, chẳng ai nghĩ gã lại chính là Ly Miêu - kẻ thâu tóm toàn bộ thế giới ngầm ở Đệ Thất Khu.
Ly Miêu hờ hững lên tiếng: "Nghe bảo cậu muốn gặp tôi, xưng hô thế nào đây?"
"Kỹ sư Hàn." Hàn Tiêu thuận miệng đáp.
Ly Miêu cười khẩy: "Nếu tôi thấy cậu đang làm lãng phí thời gian của tôi thì cậu tự hiểu kết cục của mình rồi đấy."
Đã lâu lắm rồi mới có một kẻ lạ mặt to gan dám mò đến tận cửa bàn chuyện làm ăn, lại còn là một thằng nhóc miệng còn hôi sữa. Cũng vì tò mò nên gã mới quyết định gặp mặt Hàn Tiêu.
Hàn Tiêu nhướng mày, bất thình lình vung tay. Động tác của hắn nhanh như một bóng ma lướt qua hông gã đầu trọc bên cạnh. Ly Miêu còn chưa kịp nhìn rõ thì trong tay Hàn Tiêu đã xuất hiện một khẩu súng lục.
Gã đầu trọc kinh hãi tột độ, vội vàng thò tay ra sau hông thì phát hiện khẩu súng giấu sẵn đã không cánh mà bay.
Mấy tên đàn em đứng sau lưng Ly Miêu lập tức rút súng, căng thẳng chĩa thẳng nòng súng về phía Hàn Tiêu.
"Cậu có ý gì đây?" Ly Miêu khựng lại, trong lòng chợt căng thẳng. Gã biết rất rõ thực lực của gã đầu trọc kia, đó là cánh tay đắc lực của gã, một chọi mười cũng chẳng thành vấn đề. Vậy mà gã ta lại hoàn toàn không theo kịp động tác của thanh niên này. Kẻ này rốt cuộc có lai lịch gì?Ngón tay Hàn Tiêu thoăn thoắt cử động như đang xoay rubik. Khẩu súng lục tựa như một đóa hoa tàn, chỉ chớp mắt đã rã thành từng mảnh linh kiện rơi leng keng xuống đất.
"Vũ khí là mặt hàng siêu lợi nhuận của các thế lực lớn, mà tôi lại có thể giúp ông cắt giảm chi phí. Thứ tôi cần chỉ là một chút thù lao nho nhỏ thôi."
Ly Miêu lập tức động lòng. Thằng nhóc trước mặt này biết chế tạo súng!
Vũ khí vốn là đồng tiền chung ở thế giới ngầm, súng ống ngoài chợ đen thì đắt đỏ vô cùng, giá cả chẳng khác nào chặt chém.
Biết dùng súng và biết chế tạo súng là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau. Một Cơ giới sư biết chế tạo súng đạn chính là cục mỡ béo bở. Thế lực địa phương cỡ Ly Miêu vốn chẳng có cửa chiêu mộ được Cơ giới sư lành nghề. Nay lại có một Cơ giới sư xịn tự động tìm đến tận cửa, gã cảm thấy đây là một cơ hội hiếm có.
"Cậu muốn hợp tác thế nào?"
"Lát nữa tôi sẽ lên danh sách, ông tự chuẩn bị vật liệu và linh kiện, tôi phụ trách chế tạo và lắp ráp. Mỗi sáng tôi sẽ tới đây làm việc hai tiếng, tiền công một nghìn rưỡi mỗi khẩu súng lục. Ngoài ra, tôi muốn lấy đi những phế liệu cơ khí mà tôi vừa mắt."
Hàn Tiêu đã nghiên cứu thấu đáo súng ống của Tổ Chức Manh Nha, việc chế tạo các loại súng cơ bản đối với hắn dễ như trở bàn tay.
Ly Miêu ra sức ép giá: "Vật liệu đều do tôi bỏ ra, tôi chỉ có thể trả cậu một nghìn thôi."
Hàn Tiêu không nói hai lời, xoay người bước đi luôn.
Lần này thì Ly Miêu cuống cuồng thật. Gã chỉ định thăm dò giới hạn của đối phương, không ngờ phản ứng của Hàn Tiêu lại gắt đến vậy, bèn vội vàng gọi với theo: "Ấy khoan, cứ theo giá của cậu đi!"
Ngoài chợ đen, một khẩu súng lục có giá tầm ba, bốn nghìn. Mức tiền công của Hàn Tiêu vẫn nằm trong giới hạn Ly Miêu có thể chấp nhận được.
"Ông chuẩn bị sẵn thiết bị máy tiện và vật liệu đi, sáng mai tôi qua. Giờ tôi đi gom một ít phế liệu cơ khí trước đã." Hàn Tiêu thừa hiểu một Cơ giới sư nắm giữ kỹ thuật luôn có quyền chủ động rất lớn trong những cuộc đàm phán kiểu này, hơn nữa đối phương còn chưa nắm rõ thân phận và sức chiến đấu của hắn.
Ánh mắt Ly Miêu tối lại, gã ra hiệu cho tên đầu trọc bám theo giám sát. Gã chẳng bận tâm chuyện cho Hàn Tiêu nếm chút vị ngọt trước, dẫu sao bãi phế phẩm này cũng là địa bàn của gã, gã có thừa thủ đoạn để trị những kẻ dám giở trò lừa đảo.
...
Hàn Tiêu lựa ra không ít linh kiện còn dùng được rồi ung dung rời đi. Phát hiện phía sau có cái đuôi bám theo, hắn thừa hiểu Ly Miêu đang toan tính điều gì, chẳng qua là muốn điều tra thân phận và chỗ ở của hắn. Vừa ra khỏi bãi phế phẩm, Hàn Tiêu liền lượn nhanh qua vài con phố, cắt đuôi kẻ theo dõi.
"Như vậy, Cục 13 cũng sẽ nắm được năng lực Cơ giới sư của mình..." Hàn Tiêu thầm nghĩ. Với khả năng tình báo của Cục 13, họ sẽ dễ dàng tra ra việc hắn làm thêm kiếm tiền cho Ly Miêu. Đây cũng là một cách gián tiếp để hắn phô diễn thực lực, đồng thời hắn cũng đang rất cần cơ hội để chế tạo máy móc. Dù ở giai đoạn đầu Cơ giới sư khá yếu, nhưng có lợi có hại, so với các nghề chiến đấu thì Cơ giới sư lại được các phe phái ưu ái hơn nhiều, tốc độ cày điểm cống hiến phải gọi là nhanh như bay.
Còn về lý do chọn Ly Miêu thì chẳng có gì khác ngoài việc khoảng cách gần, giúp hắn tiết kiệm thời gian đi lại.
...
Vừa về tới tiệm sửa chữa, Hàn Tiêu đã bị Lữ Thiến gặng hỏi. Hắn sớm đã chuẩn bị sẵn lý do, chỉ vào bao tải linh kiện to đùng vừa mang về:
"Tôi ra bãi phế phẩm săn đồ."
"Bãi phế phẩm á? Chỗ đó an ninh phức tạp lắm, sau này bớt tới đó đi." Lữ Thiến cũng không nghĩ ngợi nhiều. Chỉ cần không làm trễ nải đơn hàng, cô sẽ chẳng can thiệp vào thời gian tự do của Hàn Tiêu. Đối với một nhân tài không đòi hỏi mức lương cao, cô tự nhiên sinh ra thiện cảm rất lớn, gần như hắn cầu gì cũng ứng.
Hàn Tiêu đặt bao linh kiện xuống, tập trung ý thức vào bảng thông số. Vẫn còn khá nhiều điểm tiềm năng chưa dùng đến, vừa hay có thể học nốt hai môn tri thức cơ bản còn lại của nhánh Vũ Trang.Tiệm sửa chữa cất giữ trọn bộ tri thức cơ sở của Cơ Giới hệ, hiếm có nơi nào thích hợp cho giai đoạn phát triển đầu đời của hệ này hơn chỗ này. Mấy cuốn sách tri thức đó đều là bộ sưu tập cá nhân của Lão Lữ. Không ngoài dự đoán, lúc Hàn Tiêu tìm đến hỏi mượn sách, hắn lập tức ăn ngay quả đắng, bị lão đuổi thẳng cổ.
"Tôi muốn mượn sách tri thức cơ giới."
"Đi đi đi, ở đây làm gì có sách cho cậu đọc."
"Ông đừng có keo kiệt thế chứ, cứ coi như tài trợ cho thanh niên ưu tú, bồi dưỡng nhân viên tiềm năng đi mà."
"... Da mặt cậu còn dày hơn tôi tưởng đấy. Nhưng vô ích thôi, tôi không thích cho cậu xem, cậu làm gì được tôi nào?"
Hỏi hay lắm, Hàn Tiêu thì làm gì được lão chứ?
Sang ngày hôm sau, lúc Lữ Thiến lén thó sách tuồn tận tay Hàn Tiêu, Lão Lữ tức đến mức đấm ngực giậm chân.
"Sao tôi lại có đứa cháu gái ăn cây táo rào cây sung thế này cơ chứ?!"
Lữ Thiến cũng có chìa khóa phòng lão, mà hiển nhiên lão chẳng có cửa nào đòi lại được.
Lão Lữ tức anh ách, nghiến răng nghiến lợi:
"Cậu cứ đợi đấy cho tôi, lão phu sớm muộn gì cũng rửa sạch nỗi nhục này, tống cổ cậu cút xéo!"
...
Vũ Khí học cơ sở] và [Đại toàn Vật Liệu cơ sở], hai loại tri thức nghề nghiệp cấp cơ bản cuối cùng của nhánh Vũ Trang.
Nhiệm vụ thăng bậc cấp 20 của Hàn Tiêu là học một môn tri thức bậc cao, điều kiện tiên quyết là phải học đủ năm môn tri thức cơ sở trong cùng một nhánh.
Nhiệm vụ thăng bậc của người chơi vốn không cố định, mà nhiệm vụ cấp 20 của hắn lại thuộc dạng khắt khe nhất. Ở hành tinh tân thủ, tri thức bậc cao vô cùng hiếm hoi. Yêu cầu thăng bậc của Hàn Tiêu, dù có đặt vào nhiệm vụ thăng bậc cấp 40 của người chơi bình thường thì vẫn là cực kỳ hóc búa.
Người chơi cấp 20 bình thường chưa chắc đã gom đủ tri thức cơ sở của một nhánh, kẻ xui xẻo nhất khéo còn chưa mở khóa xong nghề nghiệp chính.
Tiệm sửa chữa không có tri thức bậc cao nên hắn đành học tri thức cơ sở trước, nhưng thế cũng đủ làm Hàn Tiêu mãn nguyện lắm rồi. Tìm sách tri thức luôn là chuyện đau đầu với mọi người chơi, có người cày lên tận cấp 40, 50 vẫn chưa học đủ tri thức cơ sở. Thế mà tiệm sửa chữa này lại có trọn bộ tri thức cơ sở của Cơ Giới hệ, thế này thì không chỉ là dẫn trước ở vạch xuất phát nữa, mà là sinh ra đã ở ngay vạch đích rồi.
Theo "Điều ước Tiếp xúc Văn minh Phiếm Vũ trụ (bản sửa đổi lần thứ bảy)" được ký kết giữa ba thế lực cấp vũ trụ trong Tinh Hải: "Nếu phát hiện chủng loài có trí tuệ, nghiêm cấm sử dụng một trăm hai mươi bảy phương thức như chiến tranh, can thiệp gen, pheromone... để can thiệp ác ý vào tiến trình phát triển của các nền văn minh bậc thấp".
Vì vậy, Hải Lam Tinh không hề nhận được bất kỳ kiến thức công nghệ vượt thời đại nào từ các thế lực liên sao. Tri thức bậc cao đã là đỉnh cao nhất ở đây, bị các thế lực lớn kiểm soát gắt gao và coi như tài liệu tuyệt mật.
[Bạn có muốn tiêu hao 1 điểm tiềm năng để học "Vũ Khí học cơ sở"?
"Xác nhận."