Hoàng thượng nói đến đây thì ngừng lại một chút, dường như có phần khó xử.
"Chuyện này người khác không tiện ra mặt, Thượng thư đại nhân lại vừa chết. Trẫm nghĩ đi nghĩ lại, chỉ có khanh là thích hợp nhất. Vì vậy, trẫm giao việc này cho khanh đi điều tra. Trẫm muốn trong thời gian ngắn nhất phải biết được rốt cuộc là kẻ nào ra tay!"
Thừa tướng đại nhân biết rõ đây chẳng phải chuyện dễ dàng gì.
Nhưng Hoàng thượng đã mở lời, ông ta cũng chẳng tiện chối từ.
Cuối cùng chỉ đành nhận mệnh.
Cùng lúc đó, sau khi cho Thừa tướng lui xuống, Hoàng thượng lại triệu người của Thất Tinh đường đến.
Thất Tinh đường là tổ chức bí mật do Hoàng thượng nuôi dưỡng bên trong hoàng cung.
Chuyên dò thám tình báo cho Hoàng thượng, kẻ nào cũng võ công cao cường, chuyên dùng để ám sát, thường xuyên thay Hoàng thượng làm những việc bất tiện ra mặt.
Rất nhanh sau đó, trong Ngự Thư phòng đã xuất hiện bốn năm nam tử đeo mặt nạ.
Nhìn thấy mấy người này, thần sắc Hoàng thượng mới an định lại đôi chút.
"Người của Hầu phủ đã lên đường rồi. Trẫm gọi các ngươi đến đây là để các ngươi ra tay trừ khử toàn bộ bọn chúng ngay trên đường đi."
Hắc y nam tử dẫn đầu nghe Hoàng thượng nói vậy thì sững sờ thấy rõ.
Hắn không ngờ Hoàng thượng lại thật sự muốn đuổi tận giết tuyệt.
Nhưng Hoàng thượng đã hạ chỉ, bọn họ đương nhiên không có cách nào từ chối.
Thực ra trong lòng ai nấy đều hiểu rõ, Hầu phủ vốn mãn môn trung hiếu.
Chỉ là Hoàng thượng tính đa nghi quá nặng, cũng thật sự hết cách.
Mấy người tiếp nhận thánh chỉ, sau đó chuẩn bị hành trang, định bụng lên đường, tìm cơ hội trực tiếp ra tay trên đường lưu đày của người Hầu phủ.
Hoàng thượng làm như vậy cũng có nguyên do riêng.
Người Tạ gia rất đông, chỉ cần diệt trừ một Hầu phủ, những người khác của Tạ gia biết được tin này ắt sẽ bị chấn nhiếp.
Dù sao lúc này hai vị thúc phụ của Tạ Hằng đều không có mặt ở kinh thành.
Hoàng thượng cảm thấy những chuyện này vẫn nên phòng ngừa từ trước thì hơn.
Tránh để về sau lại phát sinh những biến cố khó lòng áp chế.
Lúc này chuyện lương thực cứu tế và tên thần trộm kia đã đủ khiến ngài đau đầu lắm rồi.
Cùng lúc đó, tại tầng trên cùng của siêu thị Phương Nhĩ Lai.
Thi Họa gom toàn bộ binh khí thu thập được từ Hầu phủ và Thượng thư phủ đặt vào trong một căn phòng.
Căn phòng rộng rãi đã chất đầy ắp.
Nhưng nhìn một phòng toàn là vũ khí lạnh, nàng lại cảm thấy có chút sầu não.
Dựa theo niên đại của bọn họ, ắt hẳn là không có vũ khí nóng.
Nếu như trên đường gặp nguy hiểm, chỉ dùng vũ khí lạnh thì rất dễ bị thương.
Phía Lão phu nhân hẳn là cũng có dự định đi tìm hiểu tung tích của Lão Hầu gia.
Dọc đường khó tránh khỏi gặp phải nguy nan.
Huống hồ, nếu Lão Hầu gia chỉ bị thương chứ không gặp đại nạn gì, phu thê liền tâm, bà dẫu sao cũng phải đi hội ngộ với phu quân của mình.
Lão phu nhân bên kia đã sớm thông qua hai đứa trẻ gửi bản đồ lộ trình cho Thi Họa.
Lần này, sau khi giải quyết xong đám quan binh, bọn họ nhất định sẽ đi theo lộ trình trên bản đồ.
Dựa vào tính cách của tên hoàng đế kia, dọc đường các nàng tất sẽ gặp nguy hiểm.
Kế hoạch ban đầu là đi ngang qua các quốc gia có bang giao với Tĩnh quốc.
Nếu bọn họ biết được thân phận của người Hầu phủ, e rằng sẽ ngấm ngầm giở trò ám hại, đến lúc đó lại càng thêm phiền toái.
Chi bằng cứ đi đường vòng tránh khỏi những quốc gia đó, lựa chọn một con đường khác.
Chỉ là sẽ gian nan, trắc trở hơn nhiều so với lộ trình ban đầu.Nếu quyết định đổi sang tuyến đường khác, bọn họ ắt hẳn phải băng qua vùng đang bị hạn hán, sau đó là những khu rừng nguyên sinh bạt ngàn.
Dựa vào tấm bản đồ lộ trình trong tay, Thi Họa cẩn thận phân tích, dốc hết sức giúp người Hầu phủ tránh đi những mối nguy hiểm.
Dẫu sao đoàn người cũng có già có trẻ, nếu gặp phải nguy hiểm, e rằng thân thể sẽ không chịu đựng nổi.
Nhưng nếu đi qua những nơi hiểm trở ấy mà không thể tránh khỏi nguy nan, có vũ khí nóng trong tay chắc chắn sẽ tiện lợi hơn nhiều.
Chỉ là lúc này vẫn còn một điều khó xử, đó chính là ở thời đại của nàng, căn bản không có cách nào mua được những thứ vũ khí nóng kia.
Bằng không sẽ bị tống vào tù ngay lập tức.
Suy đi tính lại, Thi Họa rốt cuộc cũng nghĩ ra một biện pháp giải quyết.
Đó là xem thử có thể thu gom một lượng lớn hỏa dược ở bên thời cổ đại hay không.
Bên phía nàng có đầy đủ dụng cụ, có thể âm thầm hỗ trợ cải tiến, chế tạo thành vũ khí nóng.
Thi Họa nói suy nghĩ của mình cho An An nghe.
An An tuy không hiểu rõ vũ khí nóng rốt cuộc là thứ gì, nhưng dưới sự kiên nhẫn giải thích của Thi Họa, nó vẫn truyền đạt lại quyết định này cho tổ mẫu.
Lão phu nhân biết thần tiên tỷ tỷ tuyệt đối sẽ không hại mình và người nhà, nên không chút do dự mà đồng ý ngay.
Trong lời nói ngập tràn sự cảm kích và xúc động khôn xiết.
Người của Hầu phủ tính từ lúc rời khỏi kinh thành đến nay đã đi ròng rã suốt hai ngày.
Tiết trời vốn dĩ đang là mùa hè, lại phải đi bộ ròng rã, trên người đeo gông cùm xiềng xích, chỉ càng thêm nóng nực và khát khô cả cổ.
Lão phu nhân tuổi tác đã cao, không thể bước nhanh, đành phải chậm rãi đi theo ở cuối hàng.
Đám quan binh tay lăm lăm roi da, không ngừng quất mạnh xuống mặt đất, lạnh lùng quát tháo thúc giục bọn họ phải đi nhanh hơn.
"Cứ theo cái tốc độ này của các ngươi, đợi đến được Tây Bắc thì lão tử cũng chết già mất rồi! Các ngươi bây giờ không còn là người Hầu phủ tôn quý nữa đâu, chỉ là lũ tội thần bị lưu đày mà thôi!"
"Còn ở đó mà bày đặt cái thói thiếu gia thiên kim với ta à? Nếu chọc lão tử nổi giận, xem ta có quất nát da từng đứa một không!"
Đám quan binh vốn dĩ cố tình rảo bước thật nhanh là để chờ xem bọn họ bị cái nóng hun đến mức kiệt sức, mất nước ra sao.
Thế nhưng ngoại trừ Lão phu nhân tụt lại phía sau cùng, sắc diện của những người còn lại dường như chẳng có gì khác lạ.
Đám quan binh thấy tình cảnh này thì không khỏi lấy làm kỳ lạ.
Đi liên tục suốt hai ngày ròng, ngay cả đám người bọn họ có nước uống đầy đủ cũng đã mệt đến hoa mắt chóng mặt.
Vậy mà người của Hầu phủ lại chẳng hề hấn gì, thậm chí sắc mặt ai nấy đều hồng hào nhuận sắc.
Đám người này rốt cuộc là có chuyện gì vậy?
Tên quan binh cầm roi không khỏi sinh lòng nghi hoặc, bèn huých nhẹ vào người tên đồng bạn bên cạnh.
Hắn mang theo vẻ hoài nghi bản thân mà lẩm bẩm hỏi nhỏ:
"Ta nhìn bọn họ hình như chẳng có vẻ gì là khó chịu cả. Đến ta đây còn mệt đến không chịu nổi rồi, thế mà bọn họ vẫn đi phăm phăm, thậm chí nửa lời kêu khổ cũng không thốt ra!"
Tên quan binh kia cũng cau mày, trong lòng vô cùng khó hiểu.
Vấn đề này hắn đã sớm nhận ra rồi, chỉ là một mực chưa nói ra miệng mà thôi.
Bởi lẽ hắn không muốn thừa nhận thể lực của bản thân lại chẳng bằng một Lão phu nhân và đám nữ quyến chân yếu tay mềm.
Thậm chí đến cả những đứa trẻ mới vài tuổi đầu cũng chẳng bì kịp.
An An và Tuế Tuế vì là con trẻ nên không phải đeo gông tay và xiềng xích.
Suốt dọc đường đi, hai đứa nhỏ đều được người trong nhà thay phiên nhau bế ẵm trong lòng.
Thoạt nhìn cứ ngỡ người lớn chỉ vì lo lắng thể trạng của con trẻ không chịu đựng nổi gian khổ.
Nhưng trên thực tế, bên trong ống tay áo của hai đứa nhỏ lại giấu một chiếc ống hút rất dài và mảnh.Nằm trong vòng tay ai, hai đứa nhỏ lại lén dùng ống hút cho người đó uống nước.
Nhờ vậy mà suốt dọc đường đi, bọn họ chẳng hề cảm thấy mệt mỏi chút nào.
"Tiểu thúc thúc, cô mẫu có vẻ mệt rồi, thúc bế con được không?"
Đang ngoan ngoãn nằm trong vòng tay Tạ Tri Ý, Tuế Tuế bỗng cất giọng non nớt, vươn đôi tay nhỏ xíu về phía Tạ Minh Xuyên.
Nó nhận ra tiểu thúc thúc hình như đang khát, nên mới cố tình tìm cớ để cho hắn uống nước.
Tạ Minh Xuyên hiểu ngay ý của Tuế Tuế, trên môi nở nụ cười ấm áp, vươn tay đón lấy bé con ôm gọn vào lòng.
Cứ như thế, Tuế Tuế lại lén đưa ống hút cho Tạ Minh Xuyên uống.
Bình nước mang trên người hai đứa nhỏ từ đầu đến cuối chưa từng cạn đáy.
Đặc biệt là thứ nước suối này lại vô cùng tẩm bổ, giúp bồi đắp sinh lực cho cơ thể.