Nghe thấy tiếng động, Tạ Minh Xuyên cũng tò mò bước vào trong xe ngựa.
Hắn mơ màng nghe cuộc đối thoại giữa Lão phu nhân và tỷ tỷ, lờ mờ hiểu ra được đôi phần.
"Xem ra vừa rồi tỷ tỷ lỡ lời rồi sao?"
"Con còn nói nữa, người ta là tiên nữ, đang sống yên ổn trên trời cao, cớ sao phải theo chúng ta đến chốn này chịu khổ?"
Một câu này của Lão phu nhân đã trực tiếp điểm tỉnh Tạ Tri Ý.
Nàng chợt bừng tỉnh gật đầu, nhận ra lời mình vừa nói quả thực không thỏa đáng.
"Ta biết Hằng nhi là một đứa trẻ tốt, không phải ta tự khen con mình, ngay cả bá tánh trong thành cũng vô cùng kính trọng nó. Nhưng người con vừa nhắc đến là thần tiên đấy! Ngài ấy thần thông quảng đại, cứu người lúc nguy nan, so ra thì Hằng nhi căn bản không xứng với người ta, con hiểu chưa?"
Nghe Lão phu nhân nói vậy, Tạ Tri Ý rốt cuộc cũng nhận ra bản thân đã quá lỗ mãng.
Nàng cười áy náy, khẽ gật đầu.
"Mẫu thân, vừa rồi con chợt nghĩ đến nên thuận miệng nói ra thôi, chứ không hề có ý muốn để thần tiên phải chịu khổ, đúng là tội lỗi quá. Xem ra lần tới con phải đích thân tạ lỗi với tiên nữ mới được."
Tạ Minh Xuyên ngồi một bên cũng hùa theo phụ họa:
"Đệ thấy đúng đấy, trưởng tỷ quả thực nên xin lỗi mới phải!"
Tạ Tri Ý bất mãn liếc Tạ Minh Xuyên một cái, vươn tay gõ nhẹ lên đầu hắn.
"Mẫu thân mắng tỷ thì thôi đi, ở đây đến lượt đệ lên tiếng sao? Càng lớn càng không có quy củ!"
Tạ Minh Xuyên ôm đầu kêu đau, tủi thân nhìn Lão phu nhân:
"Mẫu thân, con chẳng qua chỉ hùa theo lời người thôi, người xem tỷ ấy lại đánh con kìa..."
Lão phu nhân ghét bỏ liếc Tạ Minh Xuyên, mảy may không định bênh vực, ngược lại còn quở trách:
"Tỷ tỷ đánh con cũng đáng đời, chỉ tại cái miệng của con, thật khiến người ta bực mình, đổi lại là ai mà chẳng muốn đánh?"
Tạ Minh Xuyên ngẩn người, không ngờ Lão phu nhân cũng bênh vực tỷ tỷ, hắn đành bất lực lẩm bẩm than thở:
"Quả nhiên, kẻ cha không thương mẹ không yêu chính là con rồi, mọi người đều thích trưởng tỷ và đại ca, chỉ có con là chẳng ai đoái hoài."
"Đừng có bẻm mép, đệ còn mặt mũi mà nói à? Đại ca đệ được người ta nể trọng là vì cớ gì? Tuổi còn trẻ đã theo phụ thân ra chiến trường, giết địch muôn ngàn chẳng chút sợ hãi, tuổi trẻ tài cao, chiến công hiển hách."
"Nếu không phải lần này bị kẻ gian hãm hại, chẳng biết có bao nhiêu nữ tử tranh nhau muốn gả cho đại ca đệ đâu."
Nói đến đây, Tạ Tri Ý lại dội thêm một gáo nước lạnh vào Tạ Minh Xuyên.
Tuy Tạ Minh Xuyên cũng khá anh tuấn, nhưng tính tình vẫn mang vài phần bốc đồng, không trầm ổn và đáng tin cậy như Tạ Hằng.
"So ra thì đệ chỉ là một tên vắt mũi chưa sạch, đệ thì hiểu cái gì chứ? Bây giờ lại còn biết so bì với đại ca, đệ không tự nghĩ xem mình có cửa so với huynh ấy hay không à?"
Tạ Minh Xuyên vốn sùng bái Tạ Hằng nhất. Trong lòng hắn, đại ca làm gì cũng đúng.
Nghe trưởng tỷ nói vậy, hắn đương nhiên không hề tức giận, ngược lại còn lộ vẻ đầy tự hào:
"Nhưng nói cho cùng huynh ấy vẫn là đại ca của đệ, nói ra ngoài ai nấy cũng phải nể mặt đệ ba phần vì thân phận này. Trưởng tỷ cứ yên tâm, sau này đệ nhất định sẽ nỗ lực noi gương đại ca, tuyệt đối không làm mọi người thất vọng đâu."Tạ Tri Ý lúc này mới hài lòng thu hồi ánh mắt, khẽ gật đầu.
"Vậy còn tạm được."
Nói đến đây, nàng không kìm được mà thở dài cảm thán.
"Nhưng mà, đại ca đệ như vậy cũng thật khiến người ta đau đầu. Dẫu thân phận tôn quý, nhưng cái miệng kia lại cứ như bị hồ dán chặt, căn bản chẳng biết dỗ dành nữ tử, lại càng không gần gũi nữ sắc. Ta cùng mẫu thân đã sầu não vì chuyện này không biết bao lâu rồi."
Nhìn Tạ Hằng, nàng bỗng nhớ tới mấy cuốn thoại bản, những tiên nữ sau khi ở bên phàm nhân thường chẳng có kết cục tốt đẹp gì.
Nhận ra mình lỡ lời, Tạ Tri Ý vội vàng chắp hai tay lại, lẩm bẩm khấn vái.
"Thật sự mạo phạm rồi, vừa rồi con chỉ vô ý thuận miệng nói ra, thần tiên ngàn vạn lần đừng giận, là con đã quá đường đột."
Tuế Tuế và An An chẳng biết đã xáp lại gần từ lúc nào.
Vừa vặn nghe được cuộc đối thoại giữa cô cô và tiểu thúc thúc.
Nhất là khi nghe tổ mẫu nói cha không xứng ở bên tiên nữ tỷ tỷ, hai đứa nhỏ đưa mắt nhìn nhau, trên mặt tràn đầy vẻ kiên định.
Nếu cha không xứng, vậy thì bọn chúng nhất định rất xứng!
Dẫu sao cả hai đều rất muốn ở bên cạnh tiên nữ tỷ tỷ.
Tiên nữ tỷ tỷ vừa xinh đẹp dịu dàng, lại tài giỏi như vậy, sau này chúng còn muốn theo tỷ ấy học tiên thuật nữa cơ!
"Ca ca, khi nào rảnh chúng ta đi tìm tiên nữ tỷ tỷ chơi được không? Muội nhớ tỷ ấy rồi!"
Tuế Tuế kéo nhẹ vạt áo An An, khuôn mặt nhỏ nhắn lộ vẻ khẩn thiết, mong ca ca đồng ý.
"Được, thật ra huynh cũng nhớ tỷ ấy."
Trong lúc người lớn trong nhà còn đang nói chuyện, hai đứa nhỏ đã chui tọt vào trong xe ngựa.
Mấy ngày nay, hễ rảnh rỗi là Tuế Tuế và An An lại vào xe ngựa bóp chân cho Tạ Hằng.
Hai đứa đều mong cha có thể sớm ngày bình phục.
Lão phu nhân vẫn đang trò chuyện cùng bọn Tạ Minh Xuyên, không hề hay biết hai đứa trẻ đã chui vào góc xe ngựa, ngoan ngoãn bóp chân cho cha.
"Ca ca, huynh nói xem chúng ta cứ bóp thế này, khi nào cha mới tỉnh lại?"
Tuế Tuế nhìn sắc mặt đã dần hồng hào hơn của Tạ Hằng, không kìm được tò mò hỏi.
An An cũng nương theo ánh mắt muội muội nhìn Tạ Hằng, đôi lông mày nhỏ nhíu chặt như đang suy nghĩ, chốc lát sau mới vô cùng kiên định mở lời.
"Chẳng phải tiên nữ tỷ tỷ đã cho thuốc rồi sao? Cha nhất định sẽ nhanh chóng khỏi bệnh thôi, muội cứ yên tâm đi!"
"Đợi sau khi cha khỏe lại, huynh còn muốn hỏi người một chuyện nữa cơ."
Tuế Tuế tò mò chớp chớp đôi mắt nhìn An An.
"Hỏi cha sao? Hỏi chuyện gì thế huynh?"
Động tác trên tay An An khựng lại đôi chút, rồi mới cất lời giải thích.
"Bức họa mà cha cất kỹ không cho ai đụng vào ấy, có một lần huynh vô tình nhìn thấy. Huynh thấy nữ tử trong tranh trông vô cùng giống tiên nữ tỷ tỷ! Muội nói xem, liệu có phải chính là tiên nữ tỷ tỷ không?"
Tuế Tuế kinh ngạc bưng kín miệng, khó tin nhìn An An.
Không ngờ lại có chuyện như vậy.
"Ca ca, sao huynh không nói với muội sớm hơn? Chúng ta đi hỏi tiên nữ tỷ tỷ chẳng phải sẽ biết ngay sao?"
Tuế Tuế vừa nói vừa định đưa tay lấy miếng ngọc bội.
Nhưng lần này lại bị An An nắm tay ngăn lại.
"Tuế Tuế, chuyện này chi bằng đợi cha tỉnh lại rồi chúng ta hẵng hỏi người, tiên nữ tỷ tỷ e là cũng chẳng biết đâu. Vả lại huynh cũng chỉ thấy rất giống thôi, ngộ nhỡ huynh nhìn nhầm thì sao?"Tuế Tuế cũng thấy có lý, bèn gật đầu đồng ý, ánh mắt trông mong nhìn Tạ Hằng.
"Cha ơi, khi nào cha mới tỉnh lại vậy?"
Giọng nói của hai đứa nhỏ tuy không lớn, nhưng ở trong xe ngựa lại vang lên vô cùng rõ ràng.
Lão phu nhân cùng Tạ Tri Ý nghe vậy đều kinh ngạc đến sững sờ.
Còn Tạ Minh Xuyên vì ngồi cách hai đứa trẻ hơi xa nên nghe không được rõ.
Hắn chỉ loáng thoáng nghe nhắc đến bức họa mà Tạ Hằng cất đi, bèn tò mò nhìn hai đứa nhỏ hỏi:
"Vừa rồi hai đứa nói, có phải là bức họa mà cha cháu treo trong thư phòng không?"