Nghe vậy, Thi Họa khẽ chớp mắt, cố gắng ép bản thân lấy lại chút bình tĩnh.
“Có thể làm phiền hai đứa nói tên của ta cho cha các con biết được không? Ta tên là Thi Họa.”
Dứt lời, phía bên kia ngọc bội bỗng chìm vào im lặng, hẳn là hai đứa nhỏ đáng yêu kia đã chạy đi nói với Tạ Vân Tranh rồi.
Trong lúc chờ đợi, Thi Họa lại uống thêm mấy ngụm nước.