Chưa nói đến việc hiện giờ hắn đang bị kìm kẹp đủ đường, rất khó để trực tiếp đánh chiếm Hạ Châu. Mà cho dù có đánh được, biến nơi này thành đống phế tích, thì long mạch vất vả lắm mới tụ được chẳng phải sẽ uổng phí sao?
Hiện giờ Thẩm Đường đã là Huy Dương cảnh. Đợi đến khi Ma Ha cảm thấy long mạch nơi đây đã đủ, Bùi Sơ Vận và Thịnh Nguyên Dao khả năng cao cũng đã bước chân vào Huy Dương. Đến lúc đó, hàng loạt cao thủ Huy Dương trấn giữ, đại trận sừng sững, Đằng Vân vô số... Hắn chỉ là một Càn Nguyên không dám phát huy toàn lực, liệu có thể dễ dàng nuốt trọn sao? Huống chi, Lục Hành Chu và những người khác dù ở đâu, hễ nơi này xảy ra chuyện chắc chắn sẽ về chi viện đầu tiên. Dạ Thính Lan hay Long Khuynh Hoàng cũng đâu phải kẻ đứng ngoài xem kịch.
Hắn dựa vào cái gì mà dám nâng đỡ Hạ Châu trước, chẳng lẽ không sợ làm áo cưới cho Lục Hành Chu?
Lục Hành Chu nhíu mày trầm tư hồi lâu, sắc mặt trở nên khó coi, lầm bầm tự nói: “Thủy Hỏa song cốt của ta... xem ra có cơ hội thì phải thay đổi thôi...”