Khi nàng đeo mặt nạ, giọng nói sẽ có chút trầm đục, kết hợp cùng sát cơ bùng nổ, chỉ một chữ “cút” đơn giản cũng đủ khiến bao kẻ kinh hồn bạt vía, sợ đến mức tè ra quần. Đáng tiếc là khi không đeo mặt nạ, bất kể là ai cũng chỉ nhìn thấy một tiểu cô nương đang xụ mặt ra vẻ nguy hiểm, ngược lại càng khiến người ta ngứa ngáy trong lòng. Nếu như bọn họ biết đến cái từ gọi là “thư tiểu quỷ” thì ————
Nam tử nọ không những không bị dọa chạy, mà trong lòng càng thêm ngứa ngáy, cố gắng bắt chuyện: “Có phải cô nương vừa dò la chuyện của Ma Ha thánh tăng với trụ trì không? Chuyện của ngài ấy ta biết rất nhiều đấy.”
“Ồ?” Cuối cùng Nguyên Mộ Ngư cũng nghiêm túc nhìn gã một cái: “Ngươi mới mấy tuổi ranh, thì biết được cái gì?”
“Là gia học.” Nam tử cười nói: “Gia tộc ta đời đời cư ngụ dưới chân linh sơn, phương trượng của các tự miếu xung quanh đã thay hết lớp này đến lớp khác, nhưng nhà ta thì vẫn luôn ở đây. Nếu luận về kinh điển Phật gia, chúng ta không bằng họ; nhưng nếu luận về mức độ am hiểu những bí ẩn của linh sơn, bọn họ thật sự chưa chắc đã sánh bằng chúng ta.”